10/04/2026
Mình chắc không làm được đâu.
Đã có lúc mình nghĩ như vậy. Không phải một lần, mà là rất nhiều lần, trên những chuyến xe đi về giữa Hà Nội và Hữu Lũng, giữa hai cuộc sống khác nhau.
Những ngày đầu khi bắt đầu với Phong Sơn Retreat, mình cũng từng đứng trước rất nhiều “cơ hội” làm lớn hơn, nhanh hơn, bài bản hơn. Nhưng rồi mình chùn lại. Không phải vì không muốn, mà vì sợ.
Sợ mình không đủ giỏi.
Sợ làm không tới.
Sợ người khác nhìn vào và thấy mình “đang làm một điều viển vông”.
Có những lần, mình đã chọn lùi lại.
Chọn cái an toàn.
Và tự trấn an rằng: “Thôi, chắc mình không hợp đâu.”
Nhưng rồi thời gian trôi qua, khi nhìn lại, mình không tiếc những lần mình làm chưa tốt.
Mình lại tiếc những lần mình đã không làm.
Vì nếu ngày đó mình cứ thử, cứ làm, dù kết quả có ra sao… thì ít nhất mình đã biết mình đang ở đâu.
Còn khi mình không làm, mọi thứ chỉ dừng lại ở nỗi sợ và nỗi sợ thì không bao giờ có câu trả lời.
Phong Sơn Retreat không được làm nên từ những điều hoàn hảo ngay từ đầu.
Nó được làm nên từ rất nhiều lần “không như ý”.
Một căn nhà đầu tiên dựng lên, chưa đẹp.
Một khu vườn trồng xuống, chưa như mong muốn.
Một cách đón khách, còn vụng về.
Nhưng mình vẫn làm.
Và đi qua từng cái “ không như ý” đó, mình bắt đầu thấy mọi thứ rõ hơn một chút. Tốt hơn một chút.
Mình nhận ra, người khác không nhìn mình nhiều như mình tưởng.
Và kể cả khi họ có nhìn, thì họ cũng quên rất nhanh thôi.
Chỉ có mình nếu không bước sẽ cứ đứng đó, nghĩ mãi về việc “giá như”.
Thời trẻ của mình không phải là những bước đi hoàn hảo.
Mà là những lần làm trong sự chưa sẵn sàng.
Chưa đủ kinh nghiệm.
Chưa đủ tự tin.
Nhưng vẫn làm.
Và chính những điều đó đã dạy mình nhiều hơn bất kỳ kế hoạch nào.
Bây giờ, khi nhìn lại, mình không còn hỏi: “Mình làm có tốt không?”
Mà mình chỉ hỏi: “Mình đã làm chưa?”
Vì mình hiểu, mọi thứ đều cần một lần bắt đầu một lần không như ý, một lần còn lóng ngóng.
Không có con đường nào dễ cả.
Con đường mình đi với Phong Sơn cũng vòng vèo, cũng nhiều đoạn gập ghềnh, cũng có những lúc muốn dừng lại.
Nhưng nếu hỏi thật lòng…
thì hành trình đó, kể cả những lúc nhiều nước mắt nhất, cũng không tệ.
Chỉ cần mình còn bước tiếp.
Chậm thôi cũng được.
Nhưng đừng đứng yên.
Vì có những điều, chỉ khi mình đi qua rồi, mình mới biết:
hoá ra mình đã làm được theo cách rất riêng của mình.