MÔN PHÁI TÂY SƠN NHẠN

MÔN PHÁI TÂY SƠN NHẠN Môn Phái Thiếu Lâm Tự Nội Quyền - Tây Sơn Nhạn được Tổ Sư Bùi Văn Hóa (

💥LÒ VÕ 📚 NƠI GIÓ THỔI LỬA CHÁY 📖Ai cũng có một mẫu chuyện của đời mình.Có người nhớ về mái nhà xưa, có người nhớ về dòng...
26/02/2026

💥LÒ VÕ 📚 NƠI GIÓ THỔI LỬA CHÁY 📖

Ai cũng có một mẫu chuyện của đời mình.
Có người nhớ về mái nhà xưa, có người nhớ về dòng sông cũ.
Còn có người nhớ về một lò võ.
Vì sao gọi là lò?
Bởi đã là lò thì không bao giờ nguội.
Đã là lò thì phải có lửa.
Mà muốn có lửa thì phải có gió.
Không có gió, than không hồng.
Không có khổ luyện, người không thành.
💥 Gió đầu đời - đánh vào hư không
Trước khi vào bao cát, người học võ đánh vào không khí.
Đánh gió.
Những đòn đấm không đối thủ.
Những đòn đá không mục tiêu.
Chỉ có hơi thở và nhịp tim.
Đánh để biết mình có hụt hơi không.
Đánh để biết chân tấn có run không.
Đánh để biết ý chí có giã rời không.
Gió ấy không làm đau da thịt.
Nhưng nó thử thách lòng người.
Ai bỏ cuộc ở đây 👉 chưa bước vào lò.
💥 Bao cát 👉 thử sức với cái nặng của đời.
Bao đứng yên, rồi bao di động.Bao không biết nói, nhưng biết trả lời.
Đánh sai 👉 tay đau.
Đánh lệch 👉 thân chao.
Ở đây, người võ sinh bắt đầu hiểu:
Sức không chỉ ở cơ bắp, mà ở nhịp thở.
Thế không chỉ ở tay chân, mà ở tâm.
Khi đủ sức với bao cát, mới được nghĩ đến võ đài.
💥 Võ đài 👌 tiếng chuông và ánh mắt
Võ đài không chỉ có đối thủ.
Có tiếng chuông.
Có trọng tài.
Có bác sĩ.
Có ánh mắt khán giả.
Ở đó, người ta đấu bằng quyền cước hoặc mưu trí.Nhưng cũng đấu với sợ hãi.
Đấu với danh dự.
Đấu với chính mình.
Một hiệp thắng chưa phải là thắng.
Giữ được tâm bình sau tiếng chuông mới là thắng.
💥 Võ Đường 👉 khi bạn đổi thành, đối diện
với võ đài chưa phải là tầng cao nhất.
Ra khỏi sàn đấu, bước vào đời 👉 mới thật là võ.
Võ đời không báo trước.
Có khi là người lạ.
Có khi là bằng hữu tâm giao bỗng quay lưng.
Hôm qua còn chén trà chung.
Hôm nay kiếm chuyện trước mặt.
Phía sau họ là ai?
Lời xúi giục, từ phương Nam hay phương Bắc?
Có trợ thủ nào đang đứng khuất lưng?
Người từng qua lò võ sẽ không vội đánh.
Họ quan sát.
Trước 👉 sau 👉 trái 👉 phải, chung quanh có hầm hố vì không.
Họ nhớ lời thầy:
“Nhịn không nhục.
Không nhịn mới nhục.”
Nhịn không phải yếu.
Nhịn là giữ lửa không bùng cháy vô minh.
Không nhịn 👉 để cái tôi dẫn đường 👉thì trước sau gì cả hai cũng tổn thương.
💥 Võ đời đi đến 👉Võ đạo
Qua võ đường, đến võ đài, qua võ đài.Và cao hơn nữa ❤ là võ đạo.
Võ đạo không dạy thắng người.
Võ đạo dạy thắng sân hận.
Người thật sự qua lò võ chân truyền
sẽ thấy bốn tầng cảnh giới:
Đánh gió - thắng thân.
Đánh bao - thắng lực.
Lên đài - thắng sợ.
Vào đời - thắng tâm.
Đến đây mới hiểu:
Lò võ phải nóng không chỉ luyện thép.
Lò võ luyện người.
💥 Lò võ trước và sau năm 75
Trước năm 75, lò võ có thể là sân đất.
Một mái tôn.
Một bóng đèn vàng.
Tiếng thầy quát vang giữa chiều.
Sau năm 75, lò võ có thể đổi bảng hiệu.
Đổi cơ chế.
Đổi tổ chức.
Nhưng lò vẫn là lò.
Vẫn mùi mồ hôi.
Vẫn tiếng thở dồn dập.
Vẫn bước chân tấn đạp xuống nền xi măng.
Vẫn lời thầy dặn học trò giữ đạo.
Thời cuộc đổi thay.
Biển dâu biến động.
Nhưng lửa trong lò không đổi.
Vì lò võ không nằm ở tấm bảng treo trước cửa.
Lò võ nằm trong tâm người thầy.
Và trong ý chí người học trò.
💥 Lò không nguội
Đã là lò thì không nguội.
Nếu nguội 👉thép sẽ mềm.
Đã là võ sinh thì phải chịu nóng.
Nếu sợ nóng 👉 đừng bước vào lò.
Võ đời sẽ còn thổi.
Võ đạo sẽ còn thử.
Nhưng ai đã qua lò luyện, sẽ biết cách giữ lửa mà không cháy.
Biết cách nhịn mà không nhục.
Biết cách đứng giữa đời, mà tâm vẫn vững như chân tấn đầu tiên năm nào.
🙏Và khi tóc đã bạc, ngồi nhớ lại, mới hiểu:
Cả đời mình, chỉ là một thỏi thép, được tôi trong một lò võ, không bao giờ tắt lửa.

💕TÂM PHÁP CHỮ “TẾT NHẤT” LỜI KHAI XUÂN TRONG VÕ ĐẠO 💞Môn phái : Thiếu Lâm - Nội Quyền - Tây Sơn Nhạn 🏆Người xưa không nó...
16/02/2026

💕TÂM PHÁP CHỮ “TẾT NHẤT” LỜI KHAI XUÂN TRONG VÕ ĐẠO

💞Môn phái : Thiếu Lâm - Nội Quyền - Tây Sơn Nhạn

🏆Người xưa không nói “Tết” mà thường nói “Tết nhất”.
Một chữ “nhất” đi sau, tưởng nhẹ như gió xuân, mà hàm tàng cả một trời đạo lý.
“Nhất” là một.
Một khởi nguyên.
Một điểm đầu.
Một tâm ý không phân tán.
Trong chữ Hán, “nhất” là một nét ngang 一 tưởng đơn sơ mà là nền móng của muôn nét chữ. Không có “một” thì không có “hai”, không có “ba”. Không có khởi đầu thì không có hành trình.

🥰 Thấu hiểu, người xưa đặt “nhất” sau “Tết” để nhắc: mỗi mùa xuân là một lần trở về điểm khởi nguyên của chính mình.
“Tết nhất” không chỉ là ngày vui.
Đó là ngày lời nói phải nhất, ngay thẳng, sáng sủa.
Là ngày hành động phải nhất, đoan chính, trang nghiêm.
Là ngày tâm phải nhất, không tạp, không nghiêng.
Trong võ đạo, chữ “nhất” lại càng sâu.
Một đường kiếm xuất ra, nếu tâm không nhất, kiếm sẽ loạn.
Một thế quyền khai mở, nếu ý không nhất, khí sẽ tán.
Một đời người luyện võ, nếu chí không nhất, đạo sẽ mờ.
Cho nên đầu năm, chúc người luyện võ càng phải hiểu chữ “Tết nhất” là lời nhắc mình:
Giữ một lời chân thật.
Giữ một khí thanh tân.
Giữ một tâm sáng lặng.
“Nhất” còn là đứng đầu, nhưng không phải đứng đầu để hơn người, mà để đứng đầu chính mình.
Thắng được một niệm sân.
Giữ được một lời nhẫn.
Tròn được một chữ tín.
Đó mới là “nhất” của bậc đạo võ.
Người xưa thâm túy ở chỗ:
Đầu năm không dạy ta cầu nhiều, mà dạy ta giữ một.
Giữ một điều thiện cho tròn.
Giữ một lời nói cho sáng.
Giữ một hành động cho đẹp.
Khi một người giữ được chữ “nhất”, gia đình sẽ hòa.
Nhiều người giữ được chữ “nhất”, môn phái sẽ vững.
Một cộng đồng giữ được chữ “nhất”, quốc gia sẽ an.
Vậy nên “Tết nhất” không chỉ là ngày vui xuân.
Đó là ngày trở về chữ Một của Trời Đất, của Đạo, của lòng người.
Kính thưa Thầy và chư huynh đệ, bằng hữu tâm giao trong nước và nước ngoài,
Xuân về, xin giữ cho tâm mình một nét ngang thẳng như chữ “nhất” giản dị mà vững vàng.

🎋Để mỗi lời chúc là một hạt giống thiện.
Mỗi cử chỉ là một khởi nguyên sáng lạng.
Mỗi bước chân là một hành trình kiện toàn.
Giữ được chữ “nhất” trong ngày Tết, cả năm lời hay ý đẹp công việc như ý "nhất". ❤❤❤

👌👌👌
13/02/2026

👌👌👌

31/01/2026
31/01/2026
📚Nhớ lời Thầy dặn năm xưa:khi nền chưa vững mà vội xây tường cao, thì mầm đổ nát đã nằm sẵn ngay trong đó rồi.💥Có những ...
17/01/2026

📚Nhớ lời Thầy dặn năm xưa:
khi nền chưa vững mà vội xây tường cao, thì mầm đổ nát đã nằm sẵn ngay trong đó rồi.

💥Có những việc sắp xảy ra, Thầy còn ngăn được. Việc đương xảy ra mà cứu được.
Có những việc đã hỏng mà bớt lại được.

Thầy là người có quyền biến và tài năng kiến thức hiếm có. Hôm nay ngẫm lại, chưa từng có việc gì mà khi chưa đến, Thầy biết sẽ đến ra sao. khi định việc, Thầy đã thấy rõ thế cục, khi việc xảy ra, Thầy đã lường trước đường đi nước bước.

Nhớ một phất tay của Thầy thôi, thế trận liền xoay chuyển như binh dàn mã động, rần rần phong khởi, lẫm liệt như nước trời vận hành.
Người chứng kiến không chỉ thấy võ, mà
còn thấy thần thái của thiên địa nhập vào con người, một khí tượng khó tìm lại được người thứ hai trong đời.

⛩Nhớ lời thầy giảng 📖 Ý Nghĩa di tế cảnh giới của Mai Hoa Quyền thuộc Môn Phái : Thiếu Lâm - Nội Quyền - Tây Sơn Nhạn đư...
07/01/2026

⛩Nhớ lời thầy giảng 📖 Ý Nghĩa di tế cảnh giới của Mai Hoa Quyền thuộc Môn Phái : Thiếu Lâm - Nội Quyền - Tây Sơn Nhạn được Đại sư Bùi Văn Hóa ( Chín Hóa) du nhập vào Việt Nam năm 1930 đến nay được 96 năm.
Tên gọi Mai Hoa Quyền thoạt nghe tưởng nhẹ nhàng, nhưng kỳ thực lại là một dụng ý rất tinh tế của các bậc tiền nhân. Hoa mai của người miền Nam không khoe sắc rực rỡ như trăm hoa, mà báo hiệu mùa xuân đang đến, mùa của sinh khí, của sự khởi đầu, của huyết mạch hồi sinh sau đông tàn.
Đặt tên bài quyền là Mai Hoa, chính là mượn hình mà nói khí, mượn hoa mà luận công.
Mai Hoa Quyền phần nhiều là động công, chủ yếu nắm tay, ra quyền, bàn tay mở ra như hoa mai b**g nở. Khi thao diễn, gan dễ sinh nhiệt, máu huyết theo đó mà cuồn cuộn, hào khí dâng cao. Bởi vậy, nếu luyện bài này ở miền Nam vào những ngày nắng nóng, người tập dễ sinh bức rứt, cọc tính, tâm không yên, khí khó điều. Trái lại, nếu luyện vào mùa xuân, hoặc ở vùng khí hậu mát, lạnh, thì cảm giác lại hoàn toàn khác: thân nhẹ, khí thông, huyết chạy, lòng sinh thích thú. Đó là điều mà người chưa từng luyện Mai Hoa Quyền khó mà hiểu hết, còn người đã từng luyện thì tự thân cảm nhận rất rõ.
Các thầy xưa khi truyền Mai Hoa Quyền thường phân biệt rất rành mạch giữa bài thiên về động công và bài có kèm luyện khí.
Nếu chỉ động công, không luyện khí, thì đường di chuyển thường lệch về bên tay phải nhiều hơn, để tránh ép tim, giữ thân thể an hòa.
Nếu bài có hình thức luyện khí, thì quá trình tập luyện sẽ dần chuyển sang tay trái nhiều hơn, để điều hòa âm dương, dẫn khí quy tâm, luyện từ ngoài vào trong. Quan trọng tránh tim làm việc quá sức, dẫn đến ép tim.
Bởi vậy, Mai Hoa Quyền không cố định một đồ hình. Bài đánh theo lưỡng nghi, có lúc theo chữ thập, hoặc vận hành trong ô vuông hay cửu cung. Được thao diễn cho cá nhân hay một tập thể. Mỗi cách đánh là một phương tiện, không phải khuôn chết, mỗi đồ hình là một đạo lộ vận khí, không phải hình thức phô diễn. Mới đầu luyện " Thủ pháp", sau khi luyện tập thêm nhiều đồ hình, đó là luyện tiếp "Tấn pháp".
Đặc biệt, mỗi câu thiệu từ của Mai Hoa Quyền đều không phải đặt ra cho vui tai. Mỗi câu là một nhân vật, một cảnh giới, một ý nghĩa, ẩn chứa nhân sinh quan, võ học quan và đạo lý xử thế. Càng tìm sâu, càng thấy bài quyền này không cạn, mà càng luyện càng mở.
Nếu người tập hiểu đúng, tập đúng, chỉ cần một bài Mai Hoa Quyền thôi, trong đó có quyền, có khí, có lý, có đạo. Đúng như lời cổ huấn:
“Không ngại người có ngàn đòn,
Chỉ ngại người có một đòn luyện ngàn lần.”
Luyện đều đặn, luyện thấu đáo, luyện đến khi quyền nhập thân, thân nhập tâm, tâm nhập đạo, thì tự nhiên vững vàng, không cầu thắng mà thắng, không cầu danh mà danh tự tránh xa. Đến lúc ấy, không cần nói đến vô địch, bởi thiên hạ đã không còn là đối thủ trong tâm nữa.📖✍
⛩📖✍Xuyên Vân Nhạn

Võ cổ truyền Việt Nam - Còn gì đẹp hơn.
14/12/2025

Võ cổ truyền Việt Nam - Còn gì đẹp hơn.

🇻🇳Võ Thuật Việt Nam & Kết Nối Hòa Bình
24/11/2025

🇻🇳Võ Thuật Việt Nam & Kết Nối Hòa Bình

🌍 MỘT THOÁNG BỂ DÂU – LỜI NGƯỜI GIỮ HỒN VÕMột thoáng nhớ lại bể dâu, bao khuôn mặt người thân, bằng hữu, chiến hữu xưa l...
26/10/2025

🌍 MỘT THOÁNG BỂ DÂU – LỜI NGƯỜI GIỮ HỒN VÕ

Một thoáng nhớ lại bể dâu, bao khuôn mặt người thân, bằng hữu, chiến hữu xưa lại hiện về trong ký ức. Đời người hữu hạn, nhưng may thay, tôi được hữu duyên gặp những bậc trí dũng – trí tính – trí nghĩa, những người xem Võ Thuật không phải chỉ là nghệ thuật dụng thân như những phương trình toán học, mà là đạo lý sống – đạo lý giữ mình và giúp người.

Trong những cuộc hội ngộ ấy, điều luôn được nhắc đến và thao thức chính là vận mệnh của nền Võ Cổ Truyền Việt Nam – di sản mà ông cha ta đã dày công gìn giữ và trao truyền. Các bậc thầy chân chính, tuy không nói nhiều, nhưng ai nấy đều mang trong lòng một nỗi ưu tư: sợ một mai hồn võ dân tộc rơi vào tay kẻ bất trí, người học võ mà thiếu tâm đạo, thì tinh hoa tổ nghiệp sẽ bị phai mờ, bị biến dạng.

Không ít người trong thời thế hôm nay phó mặc hồn võ của mình cho cơn gió vô cảm, sống như kẻ vô can giữa dòng biến động. Họ không còn quan tâm đến sự tồn vong của môn võ mà tổ nghiệp cho họ nhiều cơ hội, để mưu sinh, họ chỉ đợi thời cơ để tranh danh, giành quyền.
Nhưng những bậc chân sư mà tôi từng may mắn được diện kiến, thầy chưa từng chỉ trích ai. Vì họ hiểu rằng, võ đạo chân truyền không ở lời nói, mà ở hành động và lòng trung thành toàn tâm toàn ý với nghề đã chọn với đạo làm thầy – đạo làm người theo nghiệp.

Cho nên, khi thấy một bài quyền, một bài binh khí quốc võ được biểu diễn chưa kín kẻ, thay vì chê bai, thầy căn dặn ta hãy cùng chung tay rèn luyện, cùng dìu nhau tiến bộ. Bởi chỉ khi biết tôn trọng nhau và hỗ trợ lẫn nhau, nền quốc võ mới có thể rạng danh trước muôn môn võ bạn.

Hồn võ không nằm trong dáng thế, mà trong tâm thế. Ai giữ được tâm thế đó, dù chỉ một mình, cũng đã là người giữ lửa cho tổ nghiệp. Mỗi thế thần xuất ra, người xưa đọc được tư duy cũng người dụng võ.

( Hình ảnh tập thể VS, HLV, VĐV - LĐ VCT TP HCM luôn sẵn sàng cùng tham gia giới thiệu Quốc Võ của chính dân tộc mình trên mọi mặt trận )

💥Hình Ảnh Dư Âm Đại Hội Vocotruyen Vẫn Còn Vang ✊  ⚔📚Triết Lý Dụng Binh – Đảm, Mưu, Chiến xưa và nayNhà cầm quân phương ...
15/10/2025

💥Hình Ảnh Dư Âm Đại Hội Vocotruyen Vẫn Còn Vang ✊

⚔📚Triết Lý Dụng Binh – Đảm, Mưu, Chiến xưa và nay

Nhà cầm quân phương Đông hay phương Tây, tựu trung đều có dụng ý như nhau: thuận thiên mà hành, ứng biến theo thời. Ở hai đầu nóng - lạnh, âm - dương, đều có phép dụng khác biệt. Người phương Nam thuộc Ly Hỏa, nên cần lời lẽ êm dịu, nhu hòa; còn Trấn Đông thuộc Dương Mộc, cần khí cương, nhiệt, bốc phát.

Do vậy, thuật dụng binh trong Võ Cổ Truyền xưa và nay, đều vận hành trong vòng Trời Đất, theo khuôn phép của Dịch, nằm trong quy luật tạo hóa và nhân sự.

Trên mặt trận, người chỉ huy phải chọn bậc có Đảm Lược: dám nghĩ, dám làm, táo bạo mà quyết đoán, kiên cường, gan dạ, mạnh mẽ, dũng mãnh, mà gởi gắm tâm tư.
(Chữ “Đảm” hay “Đởm” vốn chỉ lá gan – tượng trưng cho lòng can đảm, khí dũng của bậc quân tử .)

Nhưng có gan phải đi đôi với trí huệ. Dám làm phải biết việc làm ấy có thuận Đạo, thuận Chính nghĩa chăng. Nếu chỉ theo sức mà bỏ trí, hay lấy cảm tính mà quên đại cục, thì dù có gan cũng khó giữ lâu.

Bởi vậy sau “Đảm” là đến Mưu, tức Mưu Lược.
Người có mưu biết khơi gợi lòng người, biết chọn căn cơ mà hành, biết biến hóa tùy thời, lược bỏ những tâm niệm bất hòa, những chí hướng trái nghịch.

Rồi từ đó mới có thể bàn đến Chiến Lược, là kế hoạch tổng thể của một trận đánh, bao quát dài hạn, thiết kế chu đáo, có mục tiêu rõ ràng và hành động đúng tiến trình.

Tất cả từ Đảm, Mưu đến Chiến, hợp lại thành Đạo Dụng Binh của Võ Đạo Việt xưa và nay.

“Dám hành, có trí, thuận thời, giữ trung chính.”

Đó chính là con đường của nhà cầm quân tâm huyết, cũng là tư duy cần được bảo lưu và phát triển trong Võ Cổ Truyền Việt Nam hiện đại vừa giữ tinh hoa xưa, vừa mở trí mới để dẫn đạo đời sau.

Address

Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when MÔN PHÁI TÂY SƠN NHẠN posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to MÔN PHÁI TÂY SƠN NHẠN:

Share

Category