03/08/2022
TIỂU THUYẾT QUYỀN SƯ
Chúc mừng tiểu thuyết "Quyền sư" của nhà văn Trần Việt Trung dịch sang tiếng Trung, xuất bản ở Quảng Châu.
" Quyền sư" ra đời năm 2013. Tác giả Trần Việt Trung chính là người trong cuộc của Vịnh Xuân quyền. Đây là một môn phái võ truyền từ Trung Quốc sang do cụ Tế Công sáng lập. Cụ Tế Công lưu lạc từ Trung Quốc sang Việt Nam. Hai nhân vật Tế Công và Ngô Sĩ Quý là những người (thế hệ thứ nhất, thứ hai) đặt nền móng cho môn phái võ thuật này.
Xin được trích một đoạn viết về nhà văn Trần Việt Trung với "Quyền sư" tôi viết dạo trước thay cho lời giới thiệu về tác giả và tác phẩm:
"Khi “Quyền sư” ra đời, tôi đọc một cách kỹ lưỡng. Thói quen của tôi không cầm lòng được mỗi khi đó là một cuốn sách hay. Quả thật những nhân vật trong “Quyền sư” đã mê hoặc tôi bởi tinh thần thượng võ và đạo nghĩa thày trò, huynh đệ của những người ở một lĩnh vực tôi lạ lẫm.
Ngay lập tức tôi viết bài giới thiệu dù lúc ấy tôi và tác giả hoàn toàn không biết nhau. Thông qua người bạn văn chương Hữu Việt, tôi và Trần Việt Trung mới gặp gỡ làm quen. Tôi thật sự khâm phục kiến văn của một người lần đầu đến với văn chương.
Sau này những cuốn sách kế tiếp của Trần Việt Trung vẫn ở dạng phi hư cấu dù ở lĩnh vực y học hay võ thuật đều thuyết phục được độc giả và tạo ra những tiếng vang.
Cuộc đời có những cái duyên kỳ lạ, dù tính cách mạnh mẽ nhưng tôi không mấy thiện cảm với dân võ. Nghề làm phim, tôi đã có đôi ba lần tiếp xúc với những diễn viên võ thuật và đọng lại không mấy ấn tượng. Vậy mà khi gặp gỡ Trần Việt Trung và đồng môn hay học trò của ông tôi lại thấy cực kỳ dễ chịu.
Có lẽ võ thuật phải nhìn nhận đẳng cấp thông qua hành xử của mỗi võ sư. Đẳng cấp cao thì cư xử khiêm nhường. Võ biền thì nôn nóng, hạ đẳng. Tôi cứ nhớ mãi trong hội sách quốc tế 2017 ở Công viên Thống Nhất, chân mới mổ phải nằm liệt. Trần Việt Trung cho học trò đến tận nhà chở tôi đến Hội sách và dùng xe lăn di chuyển tận nơi cho kịp buổi ra mắt một cuốn sách tôi được mời.
Nhiệt tình vói bạn bè, tận tâm với nghề nghiệp, hết lòng với môn phái, chuẩn mực trong đạo nghĩa thày trò là những gì tôi cảm nhận trong số lần tiếp xúc ít ỏi cùng ông. Trần Việt Trung có vẻ ngoài hiền lành, tư thế, tác phong đĩnh đạc, nghiêm cẩn. Cách ăn nói nhỏ nhẹ, thuyết phục.
Ông được thày Thiên Tích dạy dỗ y thuật và lý số tinh thông. Dù là người đứng đầu một Học phái võ thuật, là một lương y giỏi và ở góc độ chữ nghĩa ông xứng đáng là một cây bút có tầm, tôi vẫn chứng kiến sự khiêm tốn, giản dị của Trần Việt Trung.
Nhà thơ Hữu Việt, người bạn vong niên của tôi từ bao năm nay nhưng chưa bao giờ tôi biết anh lại là một võ sư và là đệ tử ruột của Trần Việt Trung. Có lẽ đấy chính là sự thành công của Trần Việt Trung cùng môn sinh của mình trong Học phái dưỡng sinh nhu quyền.
Nói dại, tính tôi nóng nảy, thích hơn thua may không có va chạm gì với Hữu Việt nếu không chỉ một cái vảy tay rất nhu thì bộ mặt cương cường của tôi đủ để mang họa. Đùa hơi thừa bởi khi đọc “Quyền sư” tôi đã tràn cảm hứng nhận xét: “Gốc của võ là văn. Mà văn thì còn gì khác ngoài một chữ Người. Một chữ Người viết hoa.”.
Có lẽ Trần Việt Trung là thế, ông là hiện thân của đạo nghĩa thày trò, tình huynh đệ, cốt cách làm người cho chính nhân vật trong tác phẩm của mình.".
Nguồn: fb Phạm Ngọc Tiến