CAFE VŨ

CAFE VŨ Không gian đẹp lãng mạn dành cho các bạn trẻ, tổ chức party nhỏ, ...
- Đầy đ?

18/04/2025

Có khi, cái mình quen dựa vào bỗng dưng biến mất.

Công việc, người thân, một chỗ dựa tinh thần nào đó… tưởng chắc như đinh đóng cột, vậy mà cũng có ngày không còn nữa.
Ban đầu hoang mang thật. Nhưng rồi mới nhận ra: không còn ai để dựa, thì mình buộc phải đứng lên. Mà càng đứng lâu, càng thấy: Ờ, hóa ra mình cũng ổn. Cũng giỏi chịu đựng hơn mình tưởng.

Đôi khi, mất đi cái quen thuộc không phải là dấu chấm hết. Mà là lúc cuộc đời dạy mình tự chống chân mà đi.

11/04/2025

Nếu cuộc sống là một chuyến xe không ngừng chuyển bánh, thì những dòng chữ này chỉ như một biển chỉ đường nhỏ bé – dành cho bạn, người đang đi rất nhanh… nhưng chưa chắc đã biết mình đang đi đâu.

Không phải để đánh thức hay giảng dạy, mà để nhắc bạn: sống không phải chỉ để hoàn thành, mà để cảm nhận, để hiểu, để trở về với chính mình – nơi sâu thẳm nhất, nhưng nhiều người lại hay quên nhất.

Mỗi ngày, bạn thức dậy với danh sách việc cần làm. deadline, tin nhắn, lịch họp... cứ nối tiếp nhau. Nhưng đã bao lâu rồi bạn không ngồi yên và hỏi: “Lòng mình hôm nay thế nào?” Bận rộn không giết chết ta, nhưng sống mà không biết mình đang cảm gì – thì sớm muộn gì cũng thấy trống rỗng.

Bạn giỏi giang, bạn bận rộn, bạn luôn tỏ ra ổn. Nhưng đôi lúc, giữa đêm, bạn lại thở dài mà chẳng rõ vì sao. Là vì tâm trí bạn mỏi rồi, mà bạn chưa từng dừng lại để nghe nó nói.

Có những vết thương bạn tự nghĩ rằng “rồi sẽ qua”. Nhưng tâm hồn không phải cái máy. Nó không tự lành khi bị bỏ mặc. Muốn chữa lành, phải lắng nghe. Mà muốn lắng nghe, phải quay về.

Quay về với chính mình không có nghĩa là bỏ đi đâu đó thật xa. Đó là khi bạn học cách ngồi lại, thở sâu, và can đảm nhìn vào chính mình – cả phần mạnh mẽ lẫn phần yếu đuối, cả điều bạn tự hào lẫn điều bạn luôn muốn trốn tránh.

Một người sống mà không kết nối với chính mình – sẽ luôn thấy chông chênh, dù bên ngoài có ổn bao nhiêu. Còn người đã thực sự trở về bên trong – thì dù bão giông ngoài kia có thổi đến đâu, lòng vẫn giữ được một khoảng tĩnh tại để neo vào.

Dành cho bạn – trước khi rời đi:
Đừng đợi đến khi mất phương hướng mới học cách dừng lại.
Đừng đợi đến khi đổ vỡ mới học cách yêu chính mình.
Bên trong bạn luôn có một nơi để trở về. Chỉ là bạn đã đi quá xa.

---
Nếu bạn đang tìm một con đường để quay về – không phải bên ngoài, mà là trở về với nội tâm tĩnh lặng và đầy sức mạnh của chính bạn, hãy bắt đầu từ những cuốn sách này:

"Phá bỏ thói quen, Đánh thức chính mình" : Giúp bạn nhận ra bạn không bị mắc kẹt trong con người cũ – bạn hoàn toàn có thể viết lại chính mình.

“Bạn là nhà giả dược”: Hành trình khám phá sức mạnh tự chữa lành nằm trong chính ý nghĩ và cảm xúc.

“Từ tâm trí đến vật chất”: Giải mã cách tâm trí kiến tạo nên thực tại vật lý – khoa học nhưng đầy cảm hứng.
“Trở nên phi thường”: Hướng dẫn bạn tái thiết lại con người mình từ bên trong – bằng hiểu biết và thực hành.
Chúc bạn sớm quay về – không phải để trốn chạy, mà để bắt đầu sống thực.
An yên, và tỉnh thức.

Những người sinh ra trong những năm 80-90.  Chúng ta lớn lên trong một thế giới không có điện thoại thông minh, không có...
24/03/2025

Những người sinh ra trong những năm 80-90.

Chúng ta lớn lên trong một thế giới không có điện thoại thông minh, không có mạng xã hội, không có Google chỉ đường cho mọi thứ. Nhưng chúng ta vẫn sống trọn vẹn, với tuổi thơ tràn ngập những tiếng cười, những buổi chiều chạy rong ngoài đường, và những trò chơi không cần đến màn hình.

Chúng ta đã trải qua thời kỳ chuyển giao giữa hai thế giới – từ kỷ nguyên analog sang kỹ thuật số.
- Chúng ta từng viết thư tay, từng chờ đợi cả tuần để nhận một lá thư hồi đáp, rồi chứng kiến sự ra đời của Yahoo! Messenger, rồi Facebook, rồi Instagram.
- Chúng ta từng nghe nhạc bằng băng cassette, từng xoay chiếc bút chì để tua lại bài hát yêu thích, rồi chuyển sang đĩa CD, MP3, và bây giờ là Spotify, YouTube Music.
- Chúng ta từng chụp ảnh bằng máy phim, háo hức chờ rửa từng tấm hình, rồi chứng kiến máy ảnh số, smartphone với camera ngày càng sắc nét.

Chúng ta đã sống qua những ngày mà Internet còn là thứ xa xỉ, và rồi trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Chúng ta đã đi từ những ngày chơi điện tử 4 nút, đĩa mềm, đến thời đại của công nghệ AI và thực tế ảo.

Chúng ta là thế hệ cuối cùng biết đến một thế giới không có mạng xã hội, nhưng cũng là thế hệ đầu tiên trưởng thành cùng với nó.

Chúng ta – thế hệ "đủ đầy"
Chúng ta không quá cũ để bị tụt hậu, cũng không quá mới để đánh mất những giá trị xưa.
- Chúng ta đã học cách viết tay đẹp, nhưng cũng thành thạo bàn phím.
- Chúng ta từng sống chậm với những ngày không có điện thoại, nhưng cũng biết cách tận dụng tốc độ của thời đại công nghệ.
- Chúng ta hiểu thế nào là sự kiên nhẫn, nhưng cũng biết cách thích nghi với sự thay đổi nhanh chóng.

Chúng ta là cầu nối giữa hai thế giới – giữa những điều đơn giản, thuần túy của quá khứ và những tiến bộ không ngừng của tương lai.

Chúng ta đã trưởng thành theo cách đặc biệt nhất
- Chúng ta từng mong muốn lớn thật nhanh để được làm người lớn. Giờ đây, đôi khi chúng ta chỉ muốn quay về ngày xưa, khi những lo toan chỉ đơn giản là làm sao về nhà trước 6 giờ tối để không bị la.
- Chúng ta từng nghĩ rằng thành công là có một công việc ổn định, một ngôi nhà, một gia đình, nhưng giờ đây chúng ta hiểu rằng thành công còn làsự bình yên trong tâm hồn, sự cân bằng trong cuộc sống.
- Chúng ta từng nghĩ rằng có mọi thứ trong tay mới là hạnh phúc, nhưng giờ đây chúng ta nhận ra rằnghạnh phúc thực sự là biết trân trọng những gì mình đang có.

Chúng ta – thế hệ không thể thay thế
Không có thế hệ nào như chúng ta. Một thế hệ đã sống trọn vẹn cả hai mặt của cuộc đời – từ những điều đơn giản nhất đến những thay đổi lớn lao nhất. Một thế hệ đã chứng kiến, đã thích nghi, đã vững vàng đi qua mọi biến động.

Và dù thời gian có trôi qua bao nhiêu, dù thế giới có thay đổi thế nào, chúng ta vẫn sẽ luôn là những con người đặc biệt, những con người biết cách sống, biết cách yêu thương, và biết cách tận hưởng từng khoảnh khắc của cuộc đời mình.

🔥Hãy hãnh diện vì chúng ta thuộc về một thế hệ không thể thay thế.

Ảnh st

Một người đọc sách không chỉ là người cầm cuốn sách trên tay, mà là người:📖 Không khoe khoang về việc mình đọc nhiều hơn...
19/03/2025

Một người đọc sách không chỉ là người cầm cuốn sách trên tay, mà là người:

📖 Không khoe khoang về việc mình đọc nhiều hơn người khác, nhưng trong cách nói chuyện luôn có chiều sâu.

📖 Không đọc để tranh luận, mà đọc để hiểu hơn về thế giới và chính mình.

📖 Không chỉ đọc sách self-help, mà biết tìm đến triết học, văn học, lịch sử để mở rộng góc nhìn.

📖 Không đọc chỉ để biết, mà còn hành động từ những gì đã học.

📖 Không xem việc đọc sách là phong trào, mà là thói quen gắn liền với cuộc sống.

📖 Không ép người khác phải đọc giống mình, nhưng luôn có cách để truyền cảm hứng.

👉 Thì đây không phải là người giỏi, mà là người biết cách sống! 😊

“Họ dạy bạn tất cả trong cuộc sống, ngoại trừ cách sống mà không có họ. ”
03/01/2025

“Họ dạy bạn tất cả trong cuộc sống, ngoại trừ cách sống mà không có họ. ”

Cơ hội không phải là điều hiếm hoi, mà thực tế, nó xuất hiện mỗi ngày, lặng lẽ gõ cửa cuộc đời của từng người. Tuy nhiên...
28/10/2024

Cơ hội không phải là điều hiếm hoi, mà thực tế, nó xuất hiện mỗi ngày, lặng lẽ gõ cửa cuộc đời của từng người.

Tuy nhiên, điều phân biệt người thành công và người thất bại chính là sự sẵn sàng. Những người luôn chủ động rèn luyện bản thân, không ngừng học hỏi và nâng cao giá trị của mình sẽ nhận ra cơ hội ngay khi nó đến. Họ biết rằng, không phải may mắn, mà chính sự chuẩn bị bền bỉ mới là chìa khóa để mở cánh cửa cơ hội.

Ngược lại, những ai không sẵn sàng, dù cơ hội có đến, cũng sẽ dễ dàng bỏ lỡ, bởi họ chưa đủ tầm để nắm bắt nó.

Thành công thực sự không phải là một khoảnh khắc may mắn, mà là kết quả của cả quá trình chuẩn bị và chờ đợi trong kiên nhẫn và nỗ lực hon

12/10/2024

Mọi việc trên đời, thành hay bại phần lớn đến từ tư duy gốc rễ của bản thân mình.
Một số người làm việc gì cũng sợ, làm việc gì cũng nhát... làm việc gì cũng nản, mông lung trong chính cuộc đời mình, than thân trách phận!
Nhiều người tham gia vào thị trường tài chính, ngay từ bước đầu tiên, từ trong suy nghĩ của họ, họ đã sai rồi, nếu như vậy thà chẳng đừng làm. Họ lao vào thị trường với một niềm tin tiêu cực rằng: “Thị trường tài chính chứa đựng nhiều rủi ro, công việc đầu tư chỉ toàn rủi ro, đầu tư cũng như đánh bạc... abc..abc...” Nếu ai trong chúng ta ở đây vẫn còn những tư duy và suy nghĩ như vậy thì tốt hơn hết... đừng tham gia vào giới tài chính, bạn sẽ nắm chắc phần thua, Alden đảm bảo!
“Tiên trách kỷ, hậu trách nhân” Trong trading, đầu tư, tài chính hay bất cứ công việc nào cũng vậy như kinh doanh buôn bán hay chuyên môn kỹ thuật... Trước hết, hãy tự hỏi bản thân: “Kiến thức của mình đã tốt hay chưa, mình đã luyện tập đủ nhiều, đầu tư thời gian, đầu tư công sức đủ nhiều, đã trau dồi kinh nghiệm đủ tốt hay chưa?”
Hãy tự đặt cho mình một mindset: “Thị trường hoàn toàn không có rủi ro và rủi ro cũng không đến từ yếu tố bên ngoài... mà rủi ro đến từ kiến thức của bản thân mình chưa đủ tốt, tâm lý của bản thân mình chưa đủ vững, kinh nghiệm mình chưa đủ nhiều, năng lực bản thân chưa đủ giỏi để kiểm soát những rủi ro đó... Rủi ro đến từ chính chúng ta nếu chúng ta không biết tự hoàn thiện bản thân mình, rủi ro không đến từ thị trường”
Đây là cách suy nghĩ chủ động, cách suy nghĩ của người giải quyết vấn đề, cách suy nghĩ để bạn bước đầu thành công trong tất cả mọi việc. Nếu bạn mang suy nghĩ bị động để bước vào thị trường, bạn cho rằng thị trường tài chính này đầy rẫy rủi ro, bạn cho rằng đầu tư là một canh bạc... thì chắc chắn bạn cũng tham gia thị trường với tâm lý của một con bạc. Nếu bạn không nghĩ rằng mình là người chủ động trong cuộc chơi, không nghĩ rằng mình là người giải quyết vấn đề thì bạn sẽ không bao giờ giải quyết được vấn đề và trong mọi cuộc chơi bạn luôn là người bị động cầm chắc phần thua chứ không chỉ riêng trong giới tài chính.
Biết mình yếu ở đâu, kém chỗ nào... từ đó cải thiện, trau dồi nó, ấy mới là quân tử!
Nhưng ngược lại, khi một nhà đầu tư chuyên nghiệp bước vào thị trường, thì thứ mà họ quan tâm đầu tiên lại là RỦI RO, chứ không phải là LỢI NHUẬN như những con bạc... nghe có vẻ hơi ngược với quan điểm trên của Alden phải không, nhưng nó lại hoàn toàn cần thiết. Khi bước chân vào việc đầu tư hay trading, một investor thực thụ họ tập trung vào việc kiểm soát và hạn chế rủi ro hết mức có thể. Họ tìm cách nào đó để khiến tỉ lệ rủi ro nằm trong mức cho phép, rồi mới bắt đầu tìm kiếm profit trên thị trường. Còn những “nhà đầu tư con bạc” bước vào thị trường với một mong muốn cháy bỏng để tìm ra những khoản lời kếch xù mà quên mất những rủi ro đang tiềm ẩn có thể nhấn chìm tài khoản của họ bất cứ lúc nào.
Nói về mặt triết học, quan điểm của Alden là ý thức sinh ra vật chất. Sự khác nhau về tư duy ban đầu dẫn đến những kết quả khác nhau trong mọi việc. Một phút dành ra để thinking có thể tiết kiệm được 10 phút hao tổn sức lực. Một kết quả đúng cần được bắt nguồn từ một tư duy đúng!

"BỐ CHO CON CÁI GÌ?""Con không đi cái xe đấy đâu, xấu hổ lắm, bạn bè con toàn đi xe ga, mẹ mua xe ga con mới đi….”Câu ch...
26/08/2024

"BỐ CHO CON CÁI GÌ?"

"Con không đi cái xe đấy đâu, xấu hổ lắm, bạn bè con toàn đi xe ga, mẹ mua xe ga con mới đi….”

Câu chuyện của hai mẹ con cự nự nhau sau lưng trong quán cafe trưa nay làm tôi bất giác có một chút buồn, nhưng rồi lại chợt cảm thấy ấm lên một niềm vui khi nghĩ về một câu chuyện tương tự của bố con tôi hơn 10 năm về trước.

"Bố cho con cái gì?" - Nhớ một thời trẻ trâu, tôi đã có đủ "dũng cảm" hỏi cha mình câu đó, lần đầu tiên và cũng là duy nhất. Đó là một ngày không lâu sau khi nhận tin đỗ vào đại học. Một cuộc trò chuyện rất nghiêm túc và thẳng thắn giữa hai người đàn ông.
Bố tôi trả lời một cách không thể bình thản hơn "Bố mẹ bố cho bố cái gì, bố sẽ cho lại con cái đó: một lý lịch trong sạch để con không bao giờ phải xấu hổ về bố và một sự giáo dục tốt nhất trong khả năng của mình. Con có khả năng học đến đâu bố sẽ hỗ trợ đến đó. Hết"

Tôi, hơi sốc, nhưng vẫn nghĩ đó chỉ là câu nói "lên dây cót" cho chàng sinh viên mới. Và rất tiếc là bố tôi chẳng đùa, bố hành động rất thật theo đúng những tuyên bố đấy. Bố tính toán rất kỹ và cho tôi một khoản tiền trợ cấp 300 nghìn/ tháng trong suốt những năm học đại học. Tiền học phí học kỳ đầu tiên được cho, từ học kỳ thứ 2 tôi tự kiếm được nên tự động không xin nữa. Bất kể những năm sau khi tôi kiếm được nhiều tiền hơn gấp nhiều lần thì khoản trợ cấp đấy vẫn được duy trì cho đến khi tốt nghiệp, nhận bằng là cắt tiền.

6 năm tôi đi học ở nước ngoài, bố không phải lo cho tôi một đồng nào. Với tôi, bố luôn là Napoleon còn tôi chỉ là một anh binh nhì. Nhưng ít nhất tôi luôn coi đó như một chiến công nho nhỏ của riêng mình.

Bố tôi rất hay, luôn phân định rất rõ ràng: "Đây là nhà của bố nhé, đây là xe của bố nhé. Và con đang... ở nhờ và đi nhờ. Không hài lòng hả, quyền đi bộ... luôn thuộc về con".

Nếu nhờ tôi giúp việc gì không nằm trong trách nhiệm của con cái, thay vì thuê người ngoài, bố sẽ thuê tôi làm và trả tiền rất sòng phẳng, không quên thể hiện là một khách hàng khó tính. Không tự ái, không phiền lòng, tôi biết rõ mình chỉ có một con đường nếu muốn có ngôi nhà riêng của mình: tự mua. Cũng có người nghe thấy và thắc mắc cái kiểu nói ấy: "Nhà của bác thì sau này không của nó thì của ai, sao bác lại nói thế...". Và bố tôi chỉnh ngay: "Của tôi chứ, nếu nó không cố gắng, tôi sẽ cho từ thiện". Bố tôi thì chẳng giàu như Bill Gates, nhưng dám làm như Bill Gates thì tôi tin là làm thật.

Bữa ăn ít người của nhà tôi luôn có những câu chuyện về các loài vật, những câu chuyện được lặp đi lặp lại, được kể lúc này lúc khác.

Bố hay nói chuyện: Con gà con đến tuổi tự kiếm ăn, gà mẹ sẽ đuổi chạy chí chết nếu gà con cố đến gần hoặc đi theo. Hay câu chuyện về loài đại bàng: Đại bàng con sẽ được mẹ nuôi mớm trong tổ đến khi đủ lông đủ cánh, và sau đó nó sẽ cắp con bay lên đỉnh núi thật cao và thả xuống. Con nào chịu đập cánh vào không trung và bay đi thì sống và bắt đầu cuộc đời mới, con nào không tự bay được thì sẽ tự rớt xuống và vực thẳm sẽ chờ ở dưới. Quy luật tự nhiên là vậy, và con người là một phần của tự nhiên, nên cũng không là ngoại lệ. Mùi răn đe trong những câu chuyện thơm nức suốt những năm tháng tuổi thơ tôi.

Sự hào phóng không đúng chỗ của bố mẹ khiến con trở thành đứa trẻ yếu ớt, ỷ lại
Những điều tôi kể trên đây với nhiều người, nhiều ông bố bà mẹ có lẽ là những điều ngược đời, tuy nhiên, bước một bước ra bên ngoài thế giới, tôi thấy mình hóa ra không phải ngoại lệ. Phần đông các gia đình phương Tây đều như vậy, trái ngược hoàn toàn với những gì chúng ta thấy ở phương Đông. Sự phân định rất rõ ràng giữa trách nhiệm, tình thương, và sự nuông chiều làm cho con người ta không thể tìm thấy nổi một khoảnh khắc của sự ỷ lại hay trông chờ vô lý ngay từ khi bước vào đời.

Bạn không có tiền học đại học? Được thôi, hãy vay đi rồi sau này tự trả. Các bạn nước ngoài của tôi rất nhiều người chọn giải pháp như vậy, mặc dù rất nhiều bạn có bố mẹ trên cả giàu và luôn sẵn sàng tài trợ.

Sự hào phóng không đúng chỗ của rất đông các ông bố bà mẹ Việt giống như bà mẹ trong câu chuyện lúc đầu của tôi đang để lại cho đất nước những thế hệ yếu ớt, không có khả năng sống độc lập và tự trọng với chính người thân của mình.

Họ nghiễm nhiên cho mình cái quyền được xin xỏ, được vòi vĩnh, được lạm dụng vô hạn tình yêu thương của cha mẹ……và các vị phụ huynh thì vẫn cứ tin tưởng trong sai lầm rằng để cho con kém bạn kém bè ngay cả khi chúng đã trưởng thành là không tròn trách nhiệm cha mẹ.

Ở nước mình, cái vòng luẩn quẩn ấy biết khi nào mới thôi? Cố gắng có của cải để mà cho con đã là khó, nhưng cố gắng để có của cải mà vẫn không cho thì còn khó gấp vạn lần. Nghe có vẻ trái với quy luật của tình cảm con người, nhưng đó là một sự ngược chiều cần thiết. Điều đó có lẽ thuộc về bản lĩnh của nghề làm cha mẹ.

Rất nhiều lúc tôi đã tự hỏi mình “Vậy sau cùng, bố sẽ cho mình cái gì nhỉ?”
Và mười năm sau cuộc nói chuyện sòng phẳng đấy, vào lúc tôi tự mua được căn nhà và chiếc xe hơi đầu tiên của riêng mình mà chẳng phải xin xỏ gì bố, tôi mới thấu hiểu hết tình thương vô bờ bến và gia tài vô giá mà Bố đã để dành cho riêng tôi mấy chục năm nay.
Cho lòng tự trọng và tinh thần tự lực đã là cho tất cả rồi.

--------------------

HÔM NAY BẠN ĐÃ ĐỌC SÁCH CHƯA? Học tập là học tập trọn đời!Học thì chưa chắc giỏi (Ngay và luôn), nhưng có một điều chắc ...
18/08/2024

HÔM NAY BẠN ĐÃ ĐỌC SÁCH CHƯA?

Học tập là học tập trọn đời!

Học thì chưa chắc giỏi (Ngay và luôn), nhưng có một điều chắc chắn 100% là muốn bớt Dốt… thì phải học;

Phải đọc sách, phải rèn luyện… hàng ngày.

Đọc sách xong thì phải hành! Đọc không hành thì não là một “thùng” đựng sách!

P/s: Bạn đang đọc cuốn sách gì ở hiện tại? Còn tôi ...! Đang đọc cuốn " Con Heo Báo Thù"

Đông rồi nhớ mặc ấm vào nhé có 38 độ thôi

THÔNG MINH HAY LỲ LỢM? Nếu thành công trong cuộc sống đơn giản chỉ là thông minh thì bạn hãy nhìn quanh mình xem, phải c...
20/06/2024

THÔNG MINH HAY LỲ LỢM?

Nếu thành công trong cuộc sống đơn giản chỉ là thông minh thì bạn hãy nhìn quanh mình xem, phải chăng đã có rất nhiều người thông minh ngoài kia, đi học điểm toán, lý, hoá, văn, sử, địa,…cao hơn bạn. IQ cao hơn bạn, giải bài nhoay nhoáy, giải tỉnh này, quốc gia nọ khi học phổ thông nhưng vẫn không mấy thành công trong cuộc sống không?

Nếu thành công đơn giản là khôn lanh, thông minh giang hồ, chợ búa thì chắc hẳn nhiều người trong xã hội đã vượt trội, phải không? Bởi vì con số ấy quá lớn…

Đặc biệt trong thế giới ngập tràn AI và tools như hiện tại, khôn lanh, thông minh có lẽ sẽ chẳng lại trợ lý AI.

Tài năng, thông minh là quan trọng, là điều kiện cần nhưng chưa đủ để thành công.

Điều kiện cần tiên quyết là bạn phải kiên trì, bền bỉ và lỳ đòn.

Thất bại, không nản, cải tiến, làm tiếp…

Thất bại, không nản, đi học, làm tiếp,…rồi lại thất bại nhưng lại cải tiến rồi lại bổ túc rồi lại hành động…

Cứ như thế, làm nhiều thì vận may một ngày sẽ tới vì với thành công không thể thiếu bóng dáng của thời vận, hay vận may. Nhưng vận may, chỉ đến với những người không bỏ cuộc.

Tôi là một người không thông minh, không sáng láng, tôi không có điểm gì nổi trội hơn người, nhưng nếu có một thứ để tạm gọi là ổn và cho là được được thì đó là: khi đã làm gì thì tôi rất lỳ, lỳ như trâu 🐃, đuổi cũng không đi, đánh cũng không bỏ.

Kiên định, kiên trì với phương pháp luôn cải tiến (Kaizen) tôi tin đó là cách hiệu quả nhất để tiến tới thành công.

Tài năng không có gì, nhưng cần phải…lỳ 🙂.

Chúc bạn lỳ…hơn tôi.

P/S: Ngay cả hồi còn nhỏ, ở xóm nghèo, tôi cũng gầy, không to con, không quá khoẻ, hay chảy máu cam, đụng vô mũi là xịt máu, nhưng ít có đầu gấu trêu chọc, bạn bè oánh lộn thường không muốn dây vào tôi vì chúng toàn thua, dây với tôi chúng nó bảo “dây với mày như dây với hủi, lì lắm, không buông”, tôi sẵn sàng bị ăn đòn, chịu đòn đau hơn đối phương nhiều nhưng kiểu gì cũng chiến thắng cuối cùng vì mặc cho mình mẩy thương tích vẫn một ý chí xông lên như đỉa đói 🥲, và thằng ấy kiểu gì cũng có một cú đau chí mạng (nói chứ tôi cũng đau chẳng kém nó, nghĩ lại cũng thấy hài hước 😅.)

Khi đá bóng thì lúc nào cũng ở hàng hậu vệ, bóng qua người ở lại, đá rắn, đá bóng không giỏi, nhưng chỉ huy ầm ầm, lúc nào cũng phải là captain, đội trưởng thì mới chơi mà đụng chuyện cũng là cãi và đá cũng lỳ đòn.

Túm lại, chuyện gì trong cuộc sống muốn đạt sở nguyện (thành công) cần lỳ lợm một chút.

P.S.S: Viết bài này nhân nhiều bạn buồn chán, bỏ cuộc nhắn tin cho tôi xin lời khuyên, tôi chẳng rep vì cũng không thấy hữu ích khi khuyên từng người. Chẳng nhẽ tôi lại nói “em thế thì xong phim rồi?”

Đặc điểm của những người tài năng/thông minh là gì? Là họ rất có năng khiếu, làm một chút là giỏi, học một chút là biết. Nhưng họ có một đặc điểm: rất mau chán! Làm một việc lặp đi lặp lại khiến họ không chịu được. Có lẽ vì thế họ thường không quá xuất sắc trong cuộc sống!

Chỉ khi khó khăn, thì bạn mới hiểu được giá trị của sự cố gắng. Chỉ khi bất hạnh, bạn mới hiểu được giá trị của hạnh phú...
10/06/2024

Chỉ khi khó khăn, thì bạn mới hiểu được giá trị của sự cố gắng. Chỉ khi bất hạnh, bạn mới hiểu được giá trị của hạnh phúc, chỉ khi có thất bại, bạn mới trân trọng sự thành công mà bạn có được. Còn bất cứ thứ gì ngẫu nhiên có được, thì bạn sẽ không biết trân trọng, và rồi bạn sẽ vụt mất nó nhanh thôi.

Hãy để ngày hôm qua là quá khứ, ngày mai là một bí ẩn, và hãy trân trọng ngày hôm nay vì hôm nay chính là món quà. Hãy đón nhận từng ngày như một món quà và lạc quan sống. Hãy tiến lên phía trước, vì khi bạn chững lại thì có nghĩa là bạn đang đi lùi. Hoàn cảnh không quyết định cuộc đời bạn, kiến thức không quyết định cuộc đời bạn, mà chính tư duy sẽ quyết định cuộc đời bạn như thế nào. Tư duy đúng sẽ dẫn đến hành động đúng, hành động đúng sẽ giúp cuộc sống của bạn thành công.

- Thái Phạm -

Trong cuộc sống nếu bạn không sống với giá trị do chính bạn tự xác định (inner scorecard) mà luôn để ý đến giá trị bên n...
07/06/2024

Trong cuộc sống nếu bạn không sống với giá trị do chính bạn tự xác định (inner scorecard) mà luôn để ý đến giá trị bên ngoài (outer scorecard) do người khác xác định cho bạn thì cuộc sống của bạn quá đáng chán! Nói thật đấy!

Cuộc sống nó cứ…Xoay mòng mòng.

Miệng lưỡi thế gian thường “thâm độc” vì nó không mất gì đâu? Mất mỗi sự phán xét thôi mà?

Bạn việc gì phải sợ người khác phán xét bạn, dù đó là ba, mẹ, người thân, họ hàng, bạn bè…đúng k?

Cơ bản là, đời bạn là của bạn! Do bạn và vì bạn!

Bạn là người DUY NHẤT CHỊU TRÁCH NHIỆM cho cuộc đời của mình!

Nên bạn của tôi ơi…

Thích gì, cứ làm đi! Thích gì mà thấy kiếm được tiền thì cứ làm?

Miệng lưỡi thế gian KHÔNG QUYẾT ĐỊNH bạn là ai? Thành công bao nhiêu!

Ngày mới thành công và hiệu quả nhé bạn hữu!

Address

Số 6 Lưu Hữu Phước, Mỹ đình 2, Nam Từ Liêm
Hanoi
10000

Telephone

0961126339

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when CAFE VŨ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share