26/09/2017
[Một thoáng Bách khoa]
Mùa thu đến rồi, Bách Khoa của em ơi
Đường tình yêu lá rơi vàng thương nhớ
Bóng nắng êm nhẹ lay rèm cửa sổ
Hương thu bồi hồi theo từng bước em đi…
Tôi đã từng thầm ước rằng: giá như mình có một chiếc máy quay với bộ nhớ đủ lớn để ghi dấu mọi chặng đường mình đã đi qua. Nhưng tôi, và bạn, và tất cả chúng ta đều biết rằng chẳng có bộ nhớ nào vĩ đại đến thế, cũng chẳng có chiếc máy quay nào bền bỉ vô cùng vô tận đến thế. Vậy nên, tôi đành dùng đôi mắt mình làm chiếc máy quay, và lưu lại từng mảnh ký ức nhỏ trong tim mình, để nhớ, để yêu, và để hoài niệm về một tuổi trẻ đầy màu sắc.
Ống kính máy quay thu hình Bách Khoa một sớm đầu thu…
6h30 sáng. Gió nhè nhẹ. Lác đác có lá vàng rơi. Lác đác dăm ba tiếng chim lảnh lót. Nhưng rất nhiều sinh viên đến lớp.
Xem lại những thước phim này, tôi tự hỏi: Điều gì đã dẫn mình đến với Bách Khoa? Bách Khoa của tôi, một Bách Khoa giản dị với những bóng áo xanh ẩn hiện dưới những tán cây cổ thụ, một Bách Khoa bề thế với sảnh C1 to đẹp lộng lẫy hay thư viện Tạ Quang Bửu hiện đại, một Bách Khoa thơ mộng với hồ Tiền hay đường tình yêu. Tất cả, đều góp phần tạo nên sức hút riêng của Bách Khoa, hun đúc “chất Bách Khoa” trong mỗi sinh viên, để tạo nên những “người Bách Khoa” tung cánh bay đi khắp mọi nơi cùng tình yêu với ngôi trường đã giúp họ trưởng thành. Và ừ, mặc áo Bách Khoa, đi đâu có ai hỏi “Cháu học trường nào?”, mỉm cười rạng rỡ và trả lời “Cháu học Bách Khoa”, tự hào lắm chứ!
Cuốn phim được tua ngược lại, đến khoảng thời gian trước khi tôi vào Bách Khoa…
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ vào Bách Khoa, bởi dân Bách Khoa vừa khô vừa nhạt y như chương trình học ở đây vậy. Tôi cũng nghĩ rằng, đó là nơi tụ họp của những nhân tài về khoa học công nghệ, chứ chẳng phải chỗ dành cho một đứa chuyên Văn như mình. Cái nhìn tôi dành cho Bách Khoa, là cái nhìn ngưỡng vọng, chỉ dám đứng từ xa mà ao ước.
Nhưng rồi, chúng tôi chọn nhau như một cái duyên. Và tôi nhận ra rằng, Bách Khoa của mình thật sự là một nơi đáng để yêu.
Ai nói sinh viên Bách Khoa khô khan cứng nhắc?
Ai nói Bách Khoa không lãng mạn?
Không đâu, bạn phải là một phần của nó, phải lang thang ở D3 những buổi chiều lộng gió để nghe những bài guitar đầy ngẫu hứng, phải thơ thẩn trong khu ký túc xá để rồi bắt gặp những hội đàn hát đầy sôi nổi, phải đắm mình trong những ngày hội cuồng nhiệt của dân Bách Khoa, để nhận ra Bách Khoa có vô vàn điều đáng để yêu, để thương, để trân trọng, như tôi đã làm.
Cảm ơn Bách Khoa vì đã mở rộng vòng tay đón một đứa ngoại đạo như tôi, và đã giúp tôi gặp được những con người cùng chung đam mê và lý tưởng, hứa hẹn những năm tháng sinh viên ngọt ngào và đẹp đẽ nhất. Tôi yêu Bách Khoa, không chỉ bởi được truyền cảm hứng từ bố mình – một cựu sinh viên Bách Khoa, mà còn bởi tôi cảm nhận được rằng, Bách Khoa sẽ giúp tôi hoàn thiện bản thân mình, để sẵn sàng vươn ra thế giới, đương đầu với vô vàn thử thách ngoài kia.
Dù bạn vào Bách Khoa vì đam mê, hay chỉ coi đó là điểm dừng chân, hay một phương án dự phòng, thì cũng hãy cứ thử mở lòng mình ra và yêu lấy nó đi. Dù bạn học 4 năm hay 5 năm, đó cũng đều không phải khoảng thời gian dài. Chuyển động thôi chưa đủ, hãy dành cho nhau những tình cảm đẹp đẽ và chân thành nhất, để có một thanh xuân rực rỡ và ý nghĩa nhất.
Ai đó hỏi sao em chọn Bách Khoa?
Lý do nhiều lắm, làm sao em kể hết
Chỉ có một điều mà em luôn biết
Em lỡ yêu rồi, Bách Khoa của em ơi!
-----------------------------------------------------------
Bài viết: Nguyễn Hoàng Thu Phương - Ban TT&SK
Ảnh: sưu tầm.