11/05/2026
Tôi là dân Hà Nội chính gốc, nhà mặt phố, con trai độc nhất tên Minh, lương tháng 70 triệu, đẹp trai, học thức đàng hoàng. Vậy mà không hiểu sao thằng bé cứ nằng nặc đòi cưới một cô gái tên Lan ở tận Lai Châu, nơi xa xôi hẻo lánh, đường sá gập ghềnh, cách Hà Nội cả ngày trời đi xe.
Bà nhà tôi thì xuôi, bảo con trai thích thì chiều, nhưng tôi thì thấy nghi nghi. Nhà mình chẳng phải dạng vừa, cưới đâu không cưới, sao lại mò lên tận núi rừng?
Ngày dẫn lễ, tôi quyết định làm đơn giản. Một triệu tiền lễ, ba tráp hỏi rẻ tiền: ít bánh chưng, ít trà, ít rượu, thêm mấy hộp bánh kẹo cho có lệ. Tôi nghĩ bụng: “Nhà nó ở vùng sâu vùng xa, được con trai mình khác gì vớ cục vàng. Thế này là tốt lắm rồi!”
Đúng như tôi dự đoán, ngôi nhà đơn sơ nhưng cờ phướn rợp trời, trống chiêng rộn rã, cả làng như đang mở hội. Tôi nghĩ thầm:
“Chắc dân làng kéo đến xem nhà ng//hèo cưới được rể Hà Nội đây mà.”
Nhưng thứ đang tiếng lại khiến tôi rù::ng m;ình... 👇👇👇 Đọc tiếp dưới bình luận