20/03/2024
❌❌❌ CẢNH BÁO ❌❌❌
Nếu bạn đi xem Exhuma ( quật mộ trùng ma ) vì chữ “ma” và muốn xem một bộ phim kinh dị hù doạ như phim Mỹ, phim Thái… thì đây không phải phim dành cho bạn.
Bởi đây là phim tâm linh và có yếu tố lịch sử, không phải phim kinh dị. Vì là phim về lịch sử Hàn thì dĩ nhiên người Việt xem sẽ không hiểu được hết 100% ẩn ý mà phim gài gắm vào. Nhưng không vì vậy mà phim dở và khó hiểu.
Cá nhân mình thấy phim hay, nhịp phim liền mạch, logic, diễn xuất diễn viên tốt. Và sau khi đọc bài phân tích những ẩn ý mà phim dùng để nói về lịch sử thì mình thực sự nể biên kịch và đạo diễn. Không một chi tiết thừa, quá kinh khủng.
❌ Nhận định về phim thì đúng là tuỳ gu mỗi người, nhưng có nhiều người chê phim nhạt và buồn ngủ. Thì lý do 1 là như tôi nói ở trên, 2 là phim ẩn dụ nhiều mà ko hiểu buồn ngủ là đúng rồi. Làm phim về lịch sử Việt Nam có khi bạn còn không hiểu huống chi về lịch sử Hàn 🌝
❌ Một chi tiết giải mã mà mọi người chưa biết. Con gấu trong phim đạo diễn dùng với hàm ý hiện thân cho Jennie Kim nha 🤡
“TẤT CẢ LÀ TẠI TAO ĐÓ 🙂”
[GIẢI MÃ EXHUMA PHẦN 1: “CON CÁO CẮN ĐỨT EO CON HỔ”, TỔNG QUAN PHIM THEO GÓC NHÌN LỊCH SỬ]
Lưu ý bài tổng hợp có tiết lộ nội dung phim, cân nhắc đọc vì trải nghiệm của bạn. Bạn có thể dừng lại tại đây khi chưa xem phim. Bài viết chỉ là những tìm hiểu và tổng hợp nho nhỏ của mình về các chi tiết nhất định mà phim muốn truyền tả, còn đánh giá và phê bình phim phụ thuộc vào cảm nhận và sự nghiên cứu nhất định của bạn.
Exhuma nói về hai “linh hồn” thuộc hai thời kỳ Nhật Bản chiếm đóng Triều Tiên trong lịch sử, đó là thời kỳ Triều Tiên là thuộc địa của Nhật Bản (1910-1945) và Nhật Bản xâm lược Joseon (1592-1598), điều này cũng gợi ý rằng gốc rễ của vết thương dân tộc vốn đã sâu xa hơn thế, ngược trở lại hàng năm trăm năm trước.
Bộ phim là một phóng tác của đạo diễn Jang Jae Hyun dựa trên "thuyết xâm lược phong thủy" rằng Nhật Bản đã cố gắng cắt đứt mạch phong thủy của Joseon xưa bằng cách đóng cọc sắt trên đất của Hàn Quốc. "Con cáo cắn eo con hổ" là lời thoại mang tính biểu tượng thể hiện rõ nhất điều này. Và nếu đặt câu hỏi tại sao từ một ngôi mộ vô danh, tác giả lại đi sâu vào những điều vĩ mô mang tính dân tộc, trước tiên hãy tìm hiểu một số chi tiết nền để có cái nhìn khái quát nhất.
1. Những cái tên và những con số
Trong phim, những cái tên Kim Sang Deok (Choi Min S*k), Lee Hwa Rim (Kim Go Eun), Go Young Geun (Yoo Hae Jin), Yoon B**g Gil (Lee Do Hyun), pháp sư Oh Gwang Sim (Kim Seon Young) và Park Ja Hye (Kim Ji An) đều là tên của những nhà yêu nước hoạt động độc lập có thật trong lịch sử hiện đại Hàn Quốc.
Tấm biển 'Giám đốc tang lễ Nghĩa Liệt (Euiyeol)' của thợ khâm liệm Young Geun gợi nhớ đến nhóm phong trào chống Nhật bí mật 'Euiyeoldan' (Quân đoàn anh hùng) trong lịch sử Hàn Quốc, và tên của vị sư trụ trì của Chùa Boguksa, 'Wonbong', có nghĩa là 'bảo hộ đất nước', khiến người dân Hàn nhớ đến ông Kim Won B**g, thủ lĩnh của Quân đoàn anh hùng. Đã từng có tài liệu cho rằng những nhà sư thời đó đã che giấu những nhà hoạt động yêu nước chống Nhật trong Chùa, vậy nên hình ảnh 4 con người vào đêm quật mộ đã vào chùa tá túc cũng biểu tượng cho hình ảnh này.
Không phải ngẫu nhiên tên của các nhà hoạt động độc lập mà khán giả không thể nhớ hết được như Kim Jung Bok, Jeon Tae Hwan, Im Chung Shin được khắc trên chiếc cuốc gỗ của binh đoàn 철혈단 (Máu sắt), đây là những người yêu nước trong quá khứ (nhóm những nhà yêu nước độc lập thực sự hoạt động ở Thượng Hải những năm 1920). Khi thầy phong thủy Sang Deok (Choi Min S*k) vác chiếc cuốc gỗ này đi “quật đất” nhằm nhổ đi chiếc cọc sắt, đó cũng là một hình ảnh biểu tượng cho việc kế thừa chủ nghĩa yêu nước và tinh thần dân tộc.
Đạo diễn Jang Jae Hyun cho hay: "Tôi đã đến Đài tưởng niệm độc lập nhưng có quá nhiều nhà hoạt động độc lập mà tôi không biết tên. Tôi đã cố gắng khôi phục những cái tên của họ với ý nghĩa riêng gắn với từng nhân vật.”
Đặc biệt, Lee Hwa Rim là một nhà hoạt động độc lập nữ, người trong lịch sử đã giúp bác sĩ Yoon B**g Gil vượt qua cuộc khám xét nghiêm ngặt trong cuộc nổi dậy ở Công viên Hồng Khẩu năm 1932. Ban đầu, Yoon B**g Gil và Lee Hwa Rim quyết định cải trang thành một cặp vợ chồng để tham gia buổi lễ. Cả hai đã tiến hành một chuyến thực địa sơ bộ và xác định điểm tiến hành cuộc nổi dậy. Ngay trước cuộc nổi dậy, Lee Hwa Rim đã tuyên thệ trở thành thành viên của Quân đoàn Yêu nước trước mặt Yoon B**g Gil và Kim Gu, những người trẻ hơn cô ba tuổi. Trên phim B**g Gil sinh năm 1993 (năm con gà) trẻ hơn Lee Hwa Rim (1990) 3 tuổi, đúng bằng với chi tiết lịch sử.
Trên thực tế nhân vật B**g Gil ở trên phim không được nêu rõ họ của mình do ý đồ của đạo diễn, chúng ta chỉ lờ mờ biết được anh họ Yoon thông qua cảnh trò chơi Yêu tinh khi hai nhân vật pháp sư gọi anh bằng “Yoon Seo Bang”. Nhưng khi mình tìm hiểu trên twitter ngay từ buổi đầu phim chiếu tại Berlin, Đức, một khán giả Hàn đã nói rằng khi xem credit phim, cô mới xúc động biết được tên đầy đủ của B**g Gil là Yoon B**g Gil, được lấy từ tên một nhà hoạt động yêu nước quả cảm rất nổi tiếng trong lịch sử hiện đại Hàn Quốc. Và Yoon B**g Gil là người đã hỗ trợ hết mình cho chị gái Lee Hwa Rim trong lịch sử, điều này cũng được thể hiện trên phim.
Đạo diễn thậm chí còn gắn những biển hiệu yêu nước lên biển số xe của các nhân vật. Xe của thầy phong thủy Sang Deok mang biển số 0815 (Ngày 15/8 là ngày Quang Phục, ngày giải phóng quốc gia Triều Tiên), xe của Hwa Rim và B**g Gil mang biển số 0301 (Ngày 1/3 là ngày kỷ niệm phong trào độc lập để tưởng niệm những người dân đã hy sinh trong Phòng trào Độc lập, cũng là tháng nhà sản xuất chọn để khởi chiếu Exhuma), còn xe tang của thợ tang Young Geun mang biển số 1945 (năm Quang Phục 15/8/1945).
Căn biệt thự của gia đình “giàu nứt vách” họ Park ở Los Angeles, California, Mỹ trái ngược hoàn toàn với những ngôi nhà mờ mịt ánh sáng của thợ quật mộ ở thị trấn nhỏ tại Hàn Quốc, thể hiện rõ ràng phe thân Nhật hưởng thụ sự giàu có từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Bối cảnh phe phái thân Nhật trong phim dường như được lấy từ câu chuyện “Năm kẻ phản bội Eulsa”. (5 quan chức phục vụ dưới thời Hoàng đế Gojong, người đã ký Hiệp ước Nhật Bản – Triều Tiên năm 1905, còn được gọi là Hiệp ước Eulsa. Hiệp ước biến Hàn Quốc thành nước bảo hộ của Nhật Bản).
Trên thực tế, trong lịch sử chắt trai của Lee Wan Yong (người đứng đầu trong số bảy bộ trưởng ủng hộ Hiệp ước Nhật Bản-Triều Tiên năm 1907, hoàn thành quá trình thuộc địa hóa Hàn Quốc của Nhật Bản) là Lee Seok Hyung đã khai quật mộ của cụ mình là Lee Wan Yong trên núi Mireuksan ở Yeosan vào năm 1979, 53 năm sau khi ông được chôn cất và hỏa táng.
Giáo sư Hosaka Yuji của Đại học Se Jeong trong một bài đăng trên mạng xã hội (SNS) đã viết rằng: "Nhật Bản đã chiếm lĩnh Seoul dựa trên phong thủy". Seoul là một thành phố được thiết kế phù hợp với phong thủy của “tứ phương thần” (tứ tượng là bốn sinh vật thần thoại đại diện cho bốn phương trong văn hóa và thần thoại Trung Hoa và các nước Đông Á): Hyunmoo (Huyền Vũ),
Cheongryong (Thanh Long), Baekho (Bạch hổ) và Jujak (Chu Tước).
Người Nhật đã xây dựng Phủ Tổng đốc Joseon ở phía trước núi Bukaksan, tọa lạc tại vị trí Huyền Vũ, lật đổ Cung điện Cảnh Phúc, đồng thời xây dựng Đền thờ Joseon trên núi Namsan, vị trí Chu Tước. Núi Inwang và Núi Naksan, tương ứng với Rồng Xanh và Bạch Hổ, có cọc sắt đóng vào đỉnh của chúng.
Đạo diễn cũng muốn thể hiện sự chiếm đóng bán đảo Triều Tiên của Nhật Bản dựa trên nền tảng phong thủy. Đạo diễn Jang cho biết kể từ khi thiết lập trang phục của 4 nhân vật chính, đã có ý định về việc trộn màu xanh lam (Thanh Long), đen (Huyền Vũ), đỏ (Chu Tước) và trắng (Bạch Hổ) chứa đựng ý nghĩa của tứ phương thần.
2. Ý nghĩa đằng sau con số 38,3417 128,3289
Con số này được viết trên bia mộ của hồn ma thân Nhật Park Geun Hyun. 38,3417 độ vĩ bắc và 128,3289 độ kinh đông, chính là 'eo của Bán đảo Triều Tiên'. Triều Tiên xưa (khi chưa bị chia cắt hai miền Nam – Bắc Hàn như hiện tại) vốn được ví như hình một con hổ trong khi đó con cáo hay cáo yêu (Kitsune hay phiên âm tiếng Hàn là Gisune) được ví như quân xâm lược Nhật Bản. Con số trên chính là vĩ tuyến 38 nơi chia cắt hai miền.
Đạo diễn Jang Jae Hyun chia sẻ: “Tôi đã hỏi các thầy phong thủy về những chiếc cọc sắt trong lịch sử nằm ở đâu và họ đều nhắc tới đỉnh núi Hyangnobong ở Go Seong, tỉnh Gangwon. Phân cảnh mà thầy phong thủy Sang Deok, thợ tang lễ Yeong Geun và pháp sư Hwa Rim leo lên đỉnh núi với hình x.ăm trên mặt chính là đỉnh Hyangnobong.”
Đỉnh Hyangnobong là eo của bán đảo Triều Tiên và là điểm cực Bắc của dãy núi Baekdu (dãy núi lớn nhất và dài nhất của bán đảo Triều Tiên từ Baekdu cho tới núi Jiri). Nó bị chặn bởi vĩ tuyến 38 và chỉ có thể tiếp cận từ phía Nam Hàn. Sông Nam (Namkang) bắt nguồn từ đây và chảy ra biển Bắc Hàn.
Có lẽ đạo diễn muốn bày tỏ rằng nỗi đau thương của đất nước do chế độ thực dân Nhật Bản gây ra đã dẫn đến sự chia rẽ hai miền. Lời thoại của thợ tang Young Geun: “Nơi này cảnh trí đẹp tuyệt vời có thể nhìn thấy cả Triều Tiên” đối lập với thoại: “đây là nơi đất hiểm nhất trong số những nơi đất xấu” của thầy phong thủy Sang Deok.
Đạo diễn Jang cho biết: “Tôi cố gắng thể hiện hình ảnh những người nỗ lực đi tháo cọc sắt hơn là hình tượng chiếc cọc sắt. Việc nhổ chiếc cọc sắt ấy lên không có nghĩa là đất nước chúng ta sẽ bất ngờ được thống nhất.” Điều này thể hiện nỗi đau chia cắt. Đó là lý do bộ phim được nhận xét sẽ hay hơn phân nửa nếu bạn là người Hàn Quốc.
Đặc biệt, bán đảo Triều Tiên bị cắt sống lưng dường như trùng lặp với nhân vật B**g Gil (Lee Do Hyun), người bị thương ở cột sống bởi linh hồn của chiếc cọc sắt đó gây ra.
Đạo diễn Jang từng nói: “Tôi coi mỗi tấc đất của nước chúng ta như một con người.”
Trong một bộ phim coi đất nước và con người ngang hàng, hai điều này có thể được hiểu là một công cụ để diễn tả đất nước bị tổn thương (nỗi đau chia cắt) và người dân cũng bị tổn thương (nỗi đau của dân tộc) sau ngoại xâm.
(Cọc sắt là câu chuyện “huyền thoại" mà đại đa số người Hàn Quốc tin gần như là sự thật cho đến đầu những năm 2000, mặc dù nó có thể lạ lẫm với thế hệ ngày nay. Để thực dân hóa bán đảo Triều Tiên vĩnh viễn, Nhật Bản đã đóng cọc sắt vào khắp những nơi được cho là huyết mạch của bán đảo Triều Tiên với tư thế hình con hổ để ngăn chặn sự xuất hiện của một nhân vật lớn hơn nổi lên và nhằm mục đích làm suy yếu vận khí đất nước. Giả thuyết này, tưởng chừng như khó thoát khỏi cái mác “huyền thoại” dựa trên thực tế là vào những năm 1990, chính phủ dân sự đã phá hủy tòa nhà Chính phủ Nhật Bản tại Hàn Quốc như một phần của việc thanh lý tàn dư của chế độ thực dân Nhật Bản. Việc kéo cọc sắt đã trở thành hiện thực khi được chính thức trở thành dự án lớn của quốc gia. Nhưng nó chỉ diễn ra trong chốc lát. “Thuyết âm mưu cọc sắt” bị cả hai phe đối lập chính trị coi là “chuyện ma” phi thực tế, từ người theo chủ nghĩa hiện đại hóa thuộc địa Lee Young Hoon đến người theo chủ nghĩa dân tộc Lee E-Hwa).
3. Gisune và những điều hiểm ác.
Trong phim, nhà Âm dương sư Kisune (Kitsune (きつね) là một từ để chỉ loài cáo hay hồ ly tinh trong văn hóa dân gian Nhật Bản, phiên âm tiếng Hàn của từ này là 키츠네 (Gisune)), còn có tên là Junji Murayama đã đóng một chiếc cọc sắt “hiểm độc” vào một trong những vùng đất huyết mạch của Triều Tiên (eo Hổ).
Mọi chuyện bắt đầu từ cuộc xâm lược Triều Tiên của samurai Hideyoshi Toyotomi vào thế kỷ 16. Vào thời điểm đó, có một tướng samurai Nhật Bản đã thành công trong việc gi.ết ch.ết 10.000 lính Triều Tiên trong cuộc xâm lược Nhật Bản vào Joseon ở trận Sekigahara. Tuy nhiên, đến cuối cuộc chiến, ông đã bị đánh bại và bị ch.ặt đầu (đoạn này là sự kiện có thật trong lịch sử). Linh hồn samurai Nhật Bản chính là hiện thân của chiếc cọc sắt.
(Đoạn này có lẽ là hư cấu dựa theo tình tiết phim) Nhật Bản không chịu để Joseon (Triều Tiên) được độc lập nên đã triệu tập một nhà sư tên Gisune, người có lẽ là một con cáo yêu. Gisune sử dụng một nghi lễ ma thuật bằng cách đốt một thanh kiếm katana và khâu chặt vào trong x.ác của người chỉ huy này (các hình ảnh này cũng xuất hiện trong phim ở chương Ảo Ảnh (Lửa Yêu Tinh).
Sau đó, th.i th.ể được đặt vào quan tài bằng gỗ dựng lên thẳng đứng và quấn quanh dây thép g*i rồi chôn xuống. Chức năng của nghi lễ này là tạo ra một chiếc cọc sắt có năng lượng tà ác nhằm phá phong thủy và vận khí của bán đảo Triều Tiên khiến hai quốc gia trên bán đảo bị chia cắt vì th.i th.ể của người chỉ huy được chôn ngay trên biên giới Triều Tiên và Hàn Quốc. Cây cọc sắt còn được ví như “cáo cắn eo hổ”. Con hổ từ lâu đã là biểu tượng của đất nước Hàn Quốc và Gisune tất nhiên chính là cáo yêu.
Ở thời hiện đại, khi Gisune bất tử này trở thành một nhà sư, một gia đình thân Nhật đã tìm đến ông vì muốn tìm mảnh đất phong thủy tốt nhất chôn cất cho vị quan chức cấp cao kia, Gisune đã nhân cơ hội này giới thiệu nơi đất hiểm ấy nhằm mục đích tránh những toán trộm mộ mò tới phá “chiếc cọc” vì đây là một người có địa vị lúc bấy giờ tại Hàn Quốc, sẽ có binh lính cai quản.
Kết quả là linh hồn của vị quan chức thân Nhật này bị dày vò vì bị chôn ở nơi dày đặc năng lượng âm xấu. Trong văn hóa Trung Hoa cũng được áp dụng ở Hàn Quốc, các thành viên trong gia đình phải được chôn cất ở nơi đất đẹp và con cháu phải luôn thành kính với người đã khuất bằng cách thường xuyên hương hỏa cầu nguyện, thờ cúng và chăm sóc cho mộ phần của tổ tiên, nếu không con cháu có thể gặp những tai ương.
Liên quan đến vấn đề này, đạo diễn Jang cho biết: “Ngay cả trong phong thủy, cũng có nhiều ý kiến khác nhau về ‘truyền thuyết cọc sắt’. Tôi cũng không chắc chắn về điều đó. “Tôi muốn loại bỏ năng lượng xấu hữu hình đó nên tôi biến nó thành vật chất,” đạo diễn giải thích: “Chiếc cọc sắt trong phong thủy thực ra là vật cắm xuống để đo lường thổ địa. Trong phim có lời thoại “99% chiếc cọc sắt ấy được cho là truyền thuyết hư cấu, vậy còn 1% còn lại thì sao?” Câu này không chỉ để tránh sự tranh cãi mà còn bộc lộ ý chí muốn khai quật, tiêu diệt dù chỉ 1% nguồn năng lượng đang đề nặng lên bán đảo Triều Tiên.”
Ngoài ra, việc Junji Murayama, một nhà sư âm dương trong thời kỳ Nhật Bản chiếm đóng (1910-1945) tận dụng cơ thể Samurai đã chiến đấu tích cực trong cuộc xâm lược Nhật Bản (1592-1598) cũng ám chỉ rằng gốc rễ của vết thương có từ hàng trăm năm trước.
Trong khi đó, Kitsune Murayama Junji có tên gần giống với nhà nhà dân tộc học Nhật Bản Murayama Jijun (1891-1968) ngoài đời thực. Jijun Murayama đã nghiên cứu về Joseon trong hơn 20 năm dưới sự ủy thác của Chính phủ Hàn Quốc thời Nhật Bản và ông đã xuất bản hơn 10 cuốn sách. Trong số đó, cuốn “Phong thủy của Joseon” có ghi chép rằng: “Trong thời kỳ Nhật xâm lược Triều Tiên, một vị tướng nhà Minh đã đóng những chiếc đinh sắt vào vùng núi Joseon để trấn yểm vượng khí.”
Đó là vật liệu cho sự cai trị thực dân hiệu quả, nhưng rõ ràng đó là một tài liệu quan trọng. Liên quan đến vấn đề này, có ý kiến cho rằng Nhật Bản đã sử dụng phong thủy xây dựng nhà ở làm phương tiện thống trị thuộc địa.
4. Vết thương từ quá khứ (trò chơi vờn Yêu tinh)
Trong phim, Hwa Rim chơi trò Yêu tinh để cứu B**g Gil, người bị chấn thương cột sống, và là biểu tượng cho vùng đất của Hàn Quốc đã bị mất đi. Từ đây, bộ phim bộc lộ một cách nghiêm túc những vết thương của dân tộc.
Nó cho thấy những tàn tích chưa được giải quyết của chế độ thực dân Nhật Bản bằng cách đối chiếu những hậu duệ thân Nhật sống trong một biệt thự ở L.A bằng tiền của những kẻ bán nước thời đó còn sót lại với những công nhân nghèo sống trong một khu ổ chuột tại Hàn.
Bối cảnh B**g Gil bị nhập bởi linh hồn samurai là từ cuộc xâm lược Hàn Quốc của Nhật Bản hơn vài trăm năm trước cũng là một điềm báo trước cho mục đích này. Đặc biệt, linh hồn samurai nhắm vào bụng của pháp sư đang mang thai Gwang Shim khiến người Hàn nhớ đến những thiệt hại mà người Joseon phải gánh chịu trong cuộc xâm lược Hàn Quốc của Nhật Bản.
Sau cuộc xâm lược Nhật Bản năm thứ 9 (1617), "Bản đồ tam cương mới" được xuất bản có ghi chép các hành vi tàn bạo do quân đội Nhật Bản gây ra, bao gồm người vợ bị ch.ặt đứt tứ chi và bị s.át h.ại khi chống lại sự cư.ỡng hiế.p và một người mẹ bị c.ắt cổ họng trong khi đang cho con bú, chứa đựng nhiều tội ác tàn bạo của quân đội Nhật Bản.
Cuối cùng, chỉ có những người anh hùng bình thường đứng ra "quật mộ" để bảo vệ đất nước. Cho dù năng lượng tà ác chỉ là 1% thì “đây là mảnh đất, mảnh đất mà con cháu tôi hoặc bất kỳ ai sau này sẽ bước lên và sinh sống”. Người đầu tiên xắn tay áo lên là thợ phong thủy Sang Deok, người có ý thức mạnh mẽ về ‘đạo đức nghề nghiệp’. Nếu nhìn cuộc đấu tranh cuối cùng giữa Sang Deok và linh hồn samurai từ một góc nhìn hơi khác so với Âm Dương và Ngũ Hành, chúng ta có thể hiểu rằng chỉ có sự hy sinh và nỗ lực của “người sắp lên chức ông ngoaij” hiện tại mới có thể cứu được đất nước, giống như tiền thân các 'nhà hoạt động độc lập vô danh' đã làm trong quá khứ. Cuốc gỗ của nhóm Máu Sắt và máu của thầy Sang Deok đã tương hỗ nhau.
5. Ám ảnh tinh thần nhưng đây vẫn là một thế giới mới
Bộ phim muốn nói rằng việc rút ‘cọc sắt’ ra khỏi mặt đất không có nghĩa là chữa lành được vết thương. Không giống như những người lao động tuổi hợi phải chịu rét cóng ở những ngôi làng nghèo khó, hậu duệ thân Nhật tận hưởng cuộc sống xa hoa trong một biệt thự ở L.A.
Các nhân vật chính, tượng trưng cho các nhà hoạt động vì độc lập, cũng bị ám ảnh bởi ảo ảnh từ các linh hồn samurai hoặc phải chịu đựng những hậu quả về thể chất mãi mãi mà không có cách nào thoát khỏi ngay cả khi đã quay trở lại cuộc sống bình thường của mình.
Con gấu đen giống như một 'con cừu hiến tế'. Nó phản ánh hiện thực ngày nay, nơi sự thật bị bóp méo, lịch sử bị bóp méo và sự hy sinh của các nhà hoạt động vì độc lập bị lãng quên. Trên bán đảo Triều Tiên bị chia cắt bởi tàn tích của cuộc xâm lược, nhân dân Hàn đang bị cuốn vào những cuộc tranh luận về ý thức hệ và không thể đối mặt với thực tế.
Tuy nhiên, bộ phim không mất đi khát vọng về một “thế giới mới”.
Yeon Hee, cô con gái mà Sang Deok muốn bảo vệ, kết hôn với một người Đức và định cư ở Hàn Quốc với một sinh linh mới trong bụng. Đó là sự trỗi dậy của quốc xã Đức, đất nước đã vẽ nên tương lai mới bằng sự hối lỗi và bồi thường cho quá khứ.
Bộ phim này là một câu chuyện buồn về sự chia cắt của bán đảo Triều Tiên. Đó là ý chí xóa bỏ tận gốc những vết thương mà quân Nhật xâm lược và thời kỳ Nhật thuộc địa để lại trên Bán đảo Triều Tiên, tức là trên nhân dân Hàn. Đó là tiếng kêu rằng họ phải dọn sạch những tàn tích còn sót lại vì ‘mảnh đất của chúng ta mà con cháu chúng ta, hoặc bất kỳ ai khác sau chúng, sẽ sống tiếp.'
Đó cũng là một cảm giác cay đắng đối với một dân tộc như một mảnh đất bị chia đôi, đã đánh mất tương lai của mình khi họ bị mắc kẹt trong cuộc tranh luận ý thức hệ phân đôi giữa ‘tả’ và ‘hữu’.
Tất nhiên, đó cũng là một hàm ý đáng buồn rằng, giống như những nhà hoạt động vì độc lập giấu tên đã làm, chỉ bằng những nỗ lực bình thường của họ mới có thể cắt bỏ những vết thương đã tích tụ hàng trăm năm, thậm chí phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.
Một đất nước không nên quên đi lịch sử của mình. Nhưng phải tìm cách hoà hợp để đi tiếp trong một chương mới.
-------------
Nguồn: Kwon Yoon Hee (Thời báo Hàn), Neo Historia Indonesia, tổng hợp twitter
Dịch và tổng hợp: SKYERVN (Vui lòng không re-up)