Hội cha mẹ có con Tự kỷ, tăng động, chậm nói, chậm phát triển Thanh Trì

  • Home
  • Vietnam
  • Hanoi
  • Hội cha mẹ có con Tự kỷ, tăng động, chậm nói, chậm phát triển Thanh Trì

Hội cha mẹ có con Tự kỷ, tăng động, chậm nói, chậm phát triển Thanh Trì Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Hội cha mẹ có con Tự kỷ, tăng động, chậm nói, chậm phát triển Thanh Trì, Cầu Ngọc Hồi, Hanoi.

Nơi chia sẻ, trao đổi kiến thức, phương pháp, tâm tư, nguyện vọng của cha mẹ có con "Đặc biệt" khu vực Thanh Trì và vùng lân cận để giúp con cùng tiến bộ, mẹ hạnh phúc!

07/10/2022

"DẮT CON ỐC SÊN ĐI DẠO" - bài học dạy con ý nghĩa đặc biệt với các bạn nhỏ "đặc biệt". Đừng nhìn dài mà bỏ qua nhé, bởi vì bài viết này tôi đã lưu trong FB rất rất lâu rồi, bởi tôi có 1 đứa cháu nhỏ cũng "đặc biệt" nên đã từng đăng lên 1 cách gián tiếp động viên mẹ cháu là chị gái ruột của tôi. Dù đã lâu, nhưng nay đọc lại vẫn thấy xúc động và ý nghĩa nên thật lòng muốn chia sẻ cùng các bạn.

Thượng Đế giao cho tôi một nhiệm vụ, đó là dắt con ốc sên đi dạo. Tôi không thể đi quá nhanh, con ốc sên đang cố gắng nhưng nó chỉ bò từng chút một.

Tôi sử dụng đủ mọi cách, chẳng hạn hối thúc, dọa dẫm và trách móc nó, nhưng con ốc sên vẫn chậm chạp nhích từng chút một.

Nó chỉ biết dùng ánh mắt hối lỗi nhìn tôi, dường như nó đang nói rằng: "Tôi đã cố gắng lắm rồi!".

Tôi mặc kệ ánh mắt nó khẩn cầu sự thấu hiểu và bao dung của tôi. Tôi muốn lôi kéo nó, tôi đẩy nó đi nhanh hơn, thậm chí tôi muốn đá nó thật đau.

Con ốc sên đã bị thương khi cố gắng bám theo bước chân của tôi. Nó đang đổ mồ hôi đầm đìa, nó thở hổn hển khi cố gắng bò về phía trước.

Thật kì lạ, tại sao Thượng Đế giao cho tôi một nhiệm vụ khó khăn như vậy? Thượng Đế không trả lời tôi, ngài im lặng giống như mặc kệ mọi chuyện đang xảy ra với tôi.

Tôi muốn buông tay, Thượng Đế không quản, hà cớ gì tôi phải bận tâm? Con ốc sên vẫn cố gắng bò về phía trước, còn tôi ở phía sau đốc thúc nó và hờn dỗi số phận của chính mình.

Bỗng nhiên, tôi ngửi thấy mùi hương nồng nàn của những bông hoa. Hóa ra gần đây có một khu vườn hoa rực rỡ khoe sắc màu. Tôi cảm nhận cơn gió đang vuốt ve khuôn mặt của tôi, thì ra cơn gió đêm dịu dàng đến thế.

Tôi còn nghe tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu râm ran trong bụi rậm. Tôi ngước mắt nhìn thấy những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Tại sao trước đây tôi không hề nhận ra những điều tuyệt vời này nhỉ?

Tôi bất chợt nhận ra sai lầm của mình. Thượng Đế chỉ đơn giản muốn tôi dắt con ốc sên đi dạo, đáng lẽ tôi phải tận hưởng mọi khoảnh khắc đẹp đẽ khi đi dạo cùng con ốc sên.

Nhưng thay vào đó, tôi đã phí phạm quá nhiều thời gian và sức lực vào việc trách móc và hối thúc nó phải theo kịp bước chân của tôi.

Dạy dỗ con cái giống như việc bạn đang dắt một con ốc sên đi dạo. Bạn sẽ cùng con trải qua những tháng ngày tươi đẹp, tuy nhiên mọi con đường luôn có những chông g*i.

Đôi khi bạn sẽ tức giận và đánh mất lý trí, bạn không còn tâm trí để ý đến những khía cạnh tốt đẹp của con, chẳng hạn ánh mắt ngây thơ của con hay góc nhìn của con về sự vật xung quanh.

Đáng lẽ bạn phải bước chậm lại cùng con, bước đi thật thong thả, thoải mái.

Hãy gạt những suy nghĩ chủ quan của người lớn sang một bên, điều bạn cần làm là lặng lẽ bên con, lắng nghe tiếng lòng của con, cho chính mình thêm thời gian và tận hưởng cuộc sống nhiều màu sắc.

Nếu bạn sợ hãi khi thấy con mình thua "con người ta" ngay từ vạch xuất phát, nghĩa là bạn đã quên cuộc đời không phải là cuộc đua ngắn hay trung bình, mà đó là cuộc đua marathon có vạch đích rất xa, đòi hỏi người chạy phải có sự bền bỉ và dẻo dai.

Con của bạn không cần phải quá vội vàng chạy theo bước chân của bạn hay bất kì ai, điều bạn cần làm là thong thả đi bên cạnh con như cách bạn dắt con ốc sên đi dạo tiến về phía trước.

Quá trình dạy dỗ con cái không thể nào chỉ diễn ra trong thời gian ngắn liền có kết quả. Bạn cần phải tiến hành từng bước một và có trật tự rõ ràng.

Mỗi khi con hoàn thành 1 nhiệm vụ, nghĩa là con đang từng bước góp nhặt kiến thức cho chính mình. Bạn hãy để con học 1 cách tự nhiên, học có mục tiêu và sự chủ động, đừng gò ép con phải theo ý muốn của bạn.

Cuộc sống hiện nay, bố mẹ và thầy cô luôn là người ở phía sau hối thúc đứa trẻ phải bắt kịp "con nhà người ta".

Họ không quan tâm cảm nhận của đứa trẻ, họ chỉ nhìn vào tốc độ mà đứa trẻ sẽ đạt đến. Họ khiến đứa trẻ và ngay cả bản thân bỏ lỡ những điều tốt đẹp nhất trên hành trình tìm kiếm tri thức.

Họ khiến thời gian ở bên con trở thành cơn ác mộng, bố mẹ cảm thấy con luôn khiến mình lo nghĩ, còn đứa trẻ cảm thấy bố mẹ thật phiền phức.

Phương pháp dạy trẻ đúng đắn là thuận theo ưu điểm của trẻ rồi từ đó phát huy. Hãy chấp nhận những tính cách cũng như con người trẻ, đừng cố gắng thay đổi hay thúc ép con.

Dạy dỗ trẻ là một quá trình đòi hỏi sự kiên nhẫn, thấu hiểu, bao dung giống như cách bạn dắt con ốc sên đi dạo.

Đừng vì sự nóng vội của người lớn mà khiến những đứa trẻ trở thành những con ốc sên biết khóc và mệt mỏi trên hành trình tìm kiếm tri thức.

Nguồn Cafebiz

01/05/2021

GIẤC MƠ HOÀ NHẬP !
Giấc mơ ko phải ko thể đạt được chỉ có điều phụ huynh chúng mình cần tỉnh thức để chủ động biết mình cần chuẩn bị gì cho con mình trước khi vô hòa nhập thay vì cứ đổ dồn hết trách nhiệm lên toàn xã hội. Yêu cầu xh phải chấp nhận . Điều này khó làm lắm và rất rất lâu.
Thứ nhất : Bình ổn hành vi bất thường nơi công cộng .
Thực tế cho thấy muốn mọi người đón nhận các con , chí ít điều kiện đầu tiên là các con đừng làm ảnh hưởng đến "chất lượng cuộc sống" của mọi người .
Con có thể lắc lư , vẫy tay , hí húi vẽ ...nếu nó ko phiền ai hết. Nhưng con chạy nhảy tung tăng trong 1 buổi workshop, trong lớp học gây ồn ào đụng bàn va ghế vv... thì rõ ràng yêu cầu mọi người chấp nhận là ko thể.
Thứ 2: Kỹ năng tự phục vụ
Con phải có kỹ năng tự chăm sóc bản thân cơ bản nhất (bạn nào càng cao kỹ năng tự phục vụ) thì cơ hội hòa nhập sẽ càng cao hơn.
1 và 2 là hai điều kiện cần có để hòa nhập. Để xã hội có thể chấp nhận.
Thứ 3: Trở thành người có giá trị cho XH
Ước mơ của hàng vạn phụ huynh có con con tự kỷ . Đó chính là các con đóng góp sức mình (là ng có giá trị cho xã hội) ít cũng được... nhiều thì càng tốt .
Vd: bạn nào yếu quá... can thiệp trễ quá thì chí ít con là người có ích trong chính gia đình con: ko lao động kiếm tiền thì lao động phụ đỡ đần cha mẹ, kế đến là anh/chị/ em mình nếu sau này lớn lên.
Bé khá hơn thì hướng nghiệp , nghề gì cũng tốt tay chân: tạp vụ, rửa xe, bưng bê ...đều đáng quý, đáng trân trọng.
Giỏi hơn nữa làm sản phẩm thủ công, nghệ thuật, kỹ thuật đơn giản... thì quá tuyệt vời.
Đúng là như vậy . Ước mơ hòa nhập có thể đạt được nếu từng bước , từng bước chúng ta giúp con tiến lên không ngừng . Mọi sự nỗ lực sẽ có kết quả cho dù ít hay nhiều .
Đây là những suy nghĩ trải lòng củat cô giáo đã và đang giúp rất nhiều trẻ tk hòa nhập muốn chia sẻ tới các bậc phụ huynh.
Nguồn: sưu tầm

20/04/2021

☘️☘️Nếu Anh / chị nuôi con 38 tháng, thậm chí 60,70 tháng . Không dạy được con “ Nói” thì làm ơn đừng hỏi chúng tôi tại sao con can thiệp một vài tháng chưa “ Nói”
✅Nếu hôm nay Anh / Chị bận việc: đi làm không ai đưa con đi học nên xin nghỉ hôm nay, con đang bận đi chơi nên học một vài ngày lại nghỉ một vài ngày thì sự tiến bộ hay sự thay đổi tích cực từ con cũng sẽ vì thế mà “ Xin từ từ tiến bộ”
✅Nếu ân cần, kiên nhẫn chia nhỏ từng bước một với con quá khó. Và Anh chị không thể làm được thì A chị xác định sẽ rất rất hiếm người làm được cho con Anh chị. Vì nhà chuyên môn dù giỏi cỡ nào yêu thương con cỡ nào cũng không bằng tình yêu Bố mẹ dành cho con được.
✅Một ngày sau khi ngủ dậy, nếu ko dành nổi 10-20 phút tương tác cùng con tích cực, trước khi đi ngủ cùng con đi bộ, cùng con chơi các trò chơi cùng con đọc sách,cùng chơi các trò chơi con thích thú. Một ngày có 24 giờ. Từng đó thời gian vào sáng sớm vào mỗi tối cho con chỉ là một góc quá nhỏ trong quỹ thời gian thượng đế ban cho Anh chị thì đừng bảo con là tất cả niềm vui, hạnh phúc mà Anh chị có.
✅Nếu con đang trong giai đoạn vàng can thiệp, thì ý thức về dành dật thời gian như dành dật sự sống cho con để lựa chọn môi trường can thiệp tốt nhất, dành nhiều thời gian cho con nhất, thì khi qua rồi, bất kể sự ân hận nào đều không níu tuổi thơ của con quay lại để A chị “ Biết thế...” nữa.
✅✅ Học trò của tôi, dù ốm, viêm phổi, tay còn cắm tiêm cánh bướm, thì tới giờ can thiệp bố mẹ vẫn cho con qua can thiệp rồi lại về nằm viện,... chẳng cần chúng tôi phải nói gì cả, chỉ đơn giản bố mẹ biết sự can thiệp cần diễn ra một cách liên tục và thường xuyên không ngắt quảng, không gián đoạn.. và chúng tôi trân quý điều đó để cùng bố mẹ cố gắng mỗi ngày, mỗi ngày cùng con tiến bộ.

Nguồn: St
----------------------------------

Bố/mẹ tham khảo ạ!
10/04/2021

Bố/mẹ tham khảo ạ!

Các bố/mẹ tham khảo để phân biệt chậm nói đơn thuần và chậm nói có rối loạn.
06/03/2021

Các bố/mẹ tham khảo để phân biệt chậm nói đơn thuần và chậm nói có rối loạn.

20/02/2021

Thời gian can thiệp mỗi ca bao lâu là hợp lý?
Thưa các bậc phụ huynh, trẻ em, nhất là những trẻ "đặc biệt" khả năng tập trung kém hơn người lớn rất nhiều. Vì vậy, thời gian hợp lý cho mỗi ca học với giáo viên là 60 -90p mỗi ngày ( hoặc cách ngày). Không nên để con học quá thời lượng trên vì sẽ gây căng thẳng, ức chế thần kinh, kèm hiệu quả.
Trong ca học, tùy vào sức khoẻ, sự tập trung và tâm lý của con, cô sẽ có những điều chỉnh nội dung cho phù hợp!

07/01/2021

Lướt FB và đọc đc 1 bài rất dài, cảm xúc hỗn độn của 1 người mẹ có con "đặc biệt". Đây là 1 em bé đặc biệt may mắn, vì có người mẹ mạnh mẽ và bao dung. Có rất nhiều cha mẹ, tôi không dám nói là không tốt hay không thương yêu con, nhưng cách cư xử với con chưa hẳn "hoàn hảo". Thật mong cha mẹ hãy yêu con nhiều hơn nữa, lắng nghe và đồng cảm với con nhiều hơn nữa, những đứa trẻ đáng thương và đáng yêu...
"Hôm đó, mẹ đến đón em, các bạn ríu rít mách, Bin làm bạn té. Lúc đó, các bạn đã ngồi vào bàn chuẩn bị giờ học chữ, mẹ không rõ sự tình nên nói Bin chạy vào xin lỗi bạn.

Con nói, con xin lỗi lúc nãy rồi! Em chạy vào lớp xin lỗi bạn một lần nữa.

Đến tối, nhà trường gọi, bạn bị Bin làm té bị đau, gia đình bạn đang làm ầm lên, mai sẽ xuống trường làm việc, xử lý. Mẹ hít một hơi thật sâu, điều nhắc mình đầu tiên: Không được mắng con!

Mẹ xuống lớp học vẽ đón em. Mẹ nói: "Lúc chiều, con làm bạn bị đau. Mình sẽ sang thăm bạn và xin lỗi bạn, bố mẹ bạn nha".

Mẹ gọi điện để hỏi số nhà không được. Em réo lên: "Con biết nhà bạn S.V, ở lốc này này mẹ. Mấy lần con đứng dưới sân, bạn ở trên nhà gọi con, nhà con nói chuyện với nhau". Lúc đó, mẹ nghĩ: May bạn cũng ở trong chung cư. Chứ bạn ở ngoài, ở xa, hai mẹ con lò dò tìm đến nữa thì nhừ đòn nha con.

Hai mẹ con dò trong khung từ tầng 4 đến tầng 7, cuối cùng cũng tìm ra nhà bạn. Bạn bị té đập vào đầu của bạn khác, nên hai răng cửa hơi bị rung rung, tối nay bạn không ăn được cơm.

Vừa gặp, con xin lỗi ba bạn, xin lỗi bạn rối rít, hỏi bạn có đau không. Bạn dắt con vào bày đồ chơi, con không chịu về, phải một lúc lâu con mới đứng dậy.

Mẹ bạn không có nhà. 2 tiếng sau, hai mẹ con quay lại, gặp mẹ bạn, nói chuyện, xin lỗi... Trước đó, cũng đã có lần con làm bạn đau. Con quậy có tiếng ở trường, con rất khó kiểm soát về hành vi, dễ phấn khích, kích động.

Con sai, mẹ chỉ biết dựa cột mà nghe, không tranh cãi, không giải thích, không thanh minh. Tôi luôn quan điểm, không tranh cãi về những quan điểm, cách nhìn, đánh giá của người khác. Nhất là liên quan đến trẻ, mẹ không bao giờ đưa ra đánh giá, nhận xét nào.

Nhưng thật sự là một cảm giác không hề dễ chịu chút nào, như đứng trước tòa kết án vậy. Cũng ê chề lắm chứ! Thiệt chỉ muốn gào em, thét em, úynh cho trận...

Trên đường về, con nắm tay mẹ:

- Con xin lỗi mẹ nha mẹ.

- Con có lỗi với bạn và con đã giải quyết rồi. Con không có lỗi với mẹ.

Về đến nhà, mẹ yêu cầu:

- Con gọi điện cho ba con ngay, nói chuyện với ba con đi!

- Con sợ ba buồn, mẹ ơi!

- Không, mẹ hứa ba không phạt, cũng không buồn. Con gọi điện kể cho ba con. Bất cứ chuyện gì con muốn nói.

Em vào nói chuyện với ba, với vợ mới của ba một lúc lâu. Mẹ không muốn lúc đó mẹ nói chuyện với con, dạy dỗ con. Để được an toàn, em cần có chỗ để tránh mẹ thời điểm đấy ngay. Nếu không mẹ sẽ buông lời chỉ trích, tiêu cực, cay nghiệt, thậm chí có thể ra đòn với con.

Và con, con cũng đang rất buồn, rất lo lắng. Con cần chỗ để giải tỏa.

Xong xuôi, mẹ nói: "Giờ em cho phép mẹ gào lên chút nha Bin, cho mẹ khóc nha Bin!".

Mẹ gào lên. Em khóc theo, xin lỗi mẹ. Nhìn em khóc làm mẹ nguôi ngoai phần nào:

- Mẹ gào lên để mẹ bớt căng thẳng trong người, để mẹ kiềm chế, mẹ cần được bộc lộc cảm xúc của mẹ ra thôi. Chứ không phải mẹ gào con. Con nhớ nha!

Rồi mẹ nói với con, con xô đẩy bạn, làm bạn đau là con sai, là hành vi không được phép dù vô tình hay không. Hành vi đó sai, còn con, con là một em bé tốt.

Như hôm nay con đã làm được nhiều việc tốt. Con giúp mẹ tìm nhà bạn, con đã rất dũng cảm, hai lần qua nhà bạn, đối diện với bố mẹ bạn để xin lỗi. Con tiếp thêm cho mẹ sự dũng cảm đấy!

Em đi ngủ, hỏi: Mẹ có yêu con không?

- À, tình yêu của mẹ dành cho con nhiều hơn lúc nãy, mai lại nhiều hơn tiếp. Nhưng những lúc mẹ mất kiểm soát, nổi giận, có thể mẹ sẽ làm con buồn. Lúc đó, mong con hãy thông cảm cho mẹ.

Mẹ cũng nhắn tin cho cô giáo của con, xin lỗi cô vì làm cô khó xử, ảnh hưởng. Cô đã rất cố gắng mong mọi việc êm đẹp.

Con chuyển lớp

Phụ huynh xuống trường làm căng, con được đề nghị chuyển lớp khi chỉ còn vài tháng nữa là kết thúc mầm non. Nhiều bạn lêu lêu, Bin quậy quá bị chuyển lớp rồi.

Chiều, mẹ đón em rồi đưa em đi bơi. Lâu rồi mới bơi lại, thỏa thích vũng vầy với nước. Bin không phải là người khó thích nghi nhưng anh vẫn bị sốc: Con vô tình làm đau bạn thôi mà cũng phải chuyển lớp.

Mẹ luôn thừa nhận cảm xúc của em, chuyển lớp đúng là không vui một chút nào. Và cũng nói, mọi người hay các bạn nói con quậy, phán xét con là cách nhìn, là quyền của họ, mình không thể cấm được. Họ có thể nói đúng hoặc không đúng nhưng quan trọng nhất là con có tin, mình là một em bé tốt và đang rất cố gắng không. Mẹ thì luôn thấy điều đó.

Mẹ mới lồng thêm có rất nhiều điều thú vị khi chuyển lớp mà con không biết, vì để nỗi buồn của mình át mất.

- Con biết vì sao mẹ là người rất lười biếng, tiếc tiền nhưng hay đưa con đi chơi, đi du lịch không? Để con nhìn thấy những thứ khác với những gì quanh mình, để con mở rộng tầm mắt, cách nhìn về con người, không gian, về trời đất... Để con người mình bao la, yêu thương hơn, rộng mở hơn.

Chuyển lớp cũng như đi du lịch vậy con, con sang không gian mới, bạn mới, cô giáo mới. Sẽ có những điều rất mới mẻ chờ con và chắc chắn mọi thứ tốt đẹp hơn khi con cố gắng.

Tối qua, mẹ đưa con sang nhà bạn lớp mới của con chơi. Mẹ đã vượt qua mình mà không chỉ trích, không đánh đòn. Mẹ nói, từ nay em gặp bất cứ sự cố gì, em cho mẹ được chia sẻ với em, mẹ xin hứa: Không chỉ trích!

Em gật đầu! Mẹ phải tập vượt qua chính mình. Lúc này mà mẹ không thể bình tĩnh thì sau này, còn sẽ biết bao nhiêu chuyện phải cùng con đối mặt, vượt qua sẽ như thế nào? Bài toán cho mẹ đây chứ không phải là mẹ giỏi giang ra sao, danh tiếng thế nào, kiếm bao nhiêu tiền.

Ngày trước, bà ngoại 6 đứa con, bà không có thời gian quan tâm, nói chuyện với con. Nhưng mỗi lần mẹ chuyển cấp, chuyển thầy, bà luôn đến gặp giáo viên trao đổi: Tính cách Nam rất hay đụng độ, xung đột, thành phần dễ gây chuyện.

Có người nói như an ủi mẹ, cha mẹ sinh con trời sinh tính. Không có đâu, tất cả những gì ở con hôm nay là do mẹ, ba và chính con cùng tạo ra chứ không phải do ông trời, ông đất nào hết. Tất cả chúng ta phải có trách nhiệm với điều đó.

Cuộc đời, chúng ta cần nhau là để đi qua những sự cố, những khó khăn mà, phải không con? Mỗi sự cố là cơ hội để mình nhìn lại mình, nhìn lại chất lượng tương tác, mối quan hệ để tự trong mình muốn điều chỉnh, nỗ lực.

Và khó khăn là để mình gần nhau hơn chứ không phải đẩy nhau ra xa hơn. Sáng mẹ dẫn em vào lớp mới. Một cảm xúc rất mới"

Theo facebook Phan Thị Hoài Nam

06/12/2020

Khi cho con đi can thiệp, điều đầu tiên bố mẹ cần đánh giá không phải là con học được gì, mà là con có cảm thấy hứng thú và yêu quý giáo viên/người hướng dẫn hay không? Với 1 đứa trẻ đặc biệt, vốn con đã rất nhiều thiệt thòi, nhiều khi nhận thức của con hạn chế nên ko biết thưa thốt như đứa trẻ khác, nhưng cảm xúc, tình cảm của con thường vẫn rất tốt. Nếu sau 1 thời gian đủ dài ( từ 1-3 tháng) con vẫn ko thể yêu quý giáo viên/ người hướng dẫn thì bố mẹ nên cân nhắc việc có tiếp tục cho con theo học nữa không nhé! Nay đọc được mấy bài về trẻ đặc biệt bị đánh đập, bạo hành thấy xót xa quá! Học là việc quan trọng nhưng cũng là hành trình lâu dài, nhưng tâm lý của con mới cần là mối lưu tâm hàng đầu bố mẹ ạ. Nhiều giáo viên hoặc trung tâm áp lực việc thành tích nhanh chóng để thể hiện với phụ huynh nên ép con học nhiều quá cũng là không nên, can thiệp cho 1 đứa trẻ đặc biệt là quá trình, có khi cả đời...không thể nóng vội!

Các mốc phát triển ngôn ngữ của trẻ từ 0-7 tuổi. Phụ huynh tham khảo để áp dụng với con mình nhé!-St-
15/11/2020

Các mốc phát triển ngôn ngữ của trẻ từ 0-7 tuổi. Phụ huynh tham khảo để áp dụng với con mình nhé!
-St-

Các mốc phát triển ngôn ngữ của trẻ từ 0-7 tuổi! Phụ huynh tham khảo để áp dụng với con mình nhé!-St-
15/11/2020

Các mốc phát triển ngôn ngữ của trẻ từ 0-7 tuổi! Phụ huynh tham khảo để áp dụng với con mình nhé!
-St-

18/10/2020

Trong lúc e đang buồn và tuyệt vọng sẽ từ bỏ tất cả thì e đã đọc đk bài viết này, lm e lại gạt nước mắt và để những lời ns ngoài kia xuống mông và tiếp tùng hành trình cùng con
Coppy
Can thiệp phụ huynh thành công mới khó.

Làm sao để gia đình ủng hộ nghỉ việc dạy con? Làm sao để gia đình tin là mình có thể làm được? Làm sao để biết mình có khả năng làm được hay không?

Đây chính là câu hỏi theo mình suốt 5 năm trời. Đến bây giờ thì mình cực kỳ hối hận vì sao không theo sát con sớm hơn. Mình xin chia sẻ những gì mình đã trải qua nhé.

Trước đây, ck mình nghĩ tự kỷ không sao đâu, lớn sẽ tự hết, nhưng khi con lớn rồi mà có vẻ nặng hơn thì lại nói có lẽ do số phần của con. Nhưng Mình làm mẹ mình cảm nhận không hề như thế.

Tìm tòi tài liệu, mình thấy trẻ tự kỷ lớn mà không được can thiệp đúng sẽ rất kinh khủng. Và mình đã gặp trường hợp con tự kỷ lớn, ngây ngô đến mức làm mình hoảng sợ, hành vi không thể tin được. Sẵn sàng vô thức làm hại đến bất kỳ ai khi nổi cáu. Đó là chưa nói đến không thể tự sinh hoạt cá nhân, không thể tự làm. Một thân hình to lớn nhưng sự phát triển nhận thức có thể như đứa trẻ mà thôi.

Công cuộc thuyết phục bắt đầu:

Đầu tiên, Hãy nói cho mọi người hiểu nếu không được can thiệp liên tục thì con sẽ thế nào???
Hãy nhìn điểm xuất phát ban đầu? Hiện tại con thế nào?
Sò đã 6 tuổi rồi nhưng chưa bằng 1 em bé 3 tuổi. Đi đâu cũng đòi bế trong lúc con nặng 27kg. Mai mốt con 40-50 kg thì ai bế?
Cần gì cũng không biết nói chỉ la với hét, Khi đau không biết kêu?
Đi vệ sinh xong không biết rửa? Không lẽ bố mẹ già rồi còn lui cui rửa cho con khi con vệ sinh xong?
Buông tay là cắm cổ chạy, không biết nguy hiểm chực chờ, rủi con mệnh hệ gì thì sao?
Lúc con nổi khùng lên không kìm được con đánh mình xô mình 1 cái nhẹ cũng ngã, thì sao???? Lúc đó ai lo.😥 Gia đình và xã hội lại có thêm gánh nặng.

Không biết, không biết, cái gì cũng không biết thì làm sao mà sống trong xã hội này? Ai là người chăm sóc cho con khi mình già? Rất nhiều trường hợp con lớn to đùng rồi mà vẫn còn phải phục vụ con từ cái nhỏ nhất.
Không lẽ sự thực trước mắt như vậy mà mình không hề làm gì để thay đổi con??

Trong khi ngoài kia có rất nhiều bé đã rất nặng nhưng gia đình tích cực nên con đã có thể sinh hoạt chung với cộng đồng.

Tiếp theo, mình kể ra tất cả những trường hợp bé tự kỷ đã được gia đình can thiệp thành công mà mình gặp, biết qua face, qua báo mà giờ đã học đến cấp hai... có báo đăng bé bị down nhưng bố của bé đã dạy bé thành công. Mình nói cho ck hiểu tự kỷ không phải chấm hết. Những bé mình kể ra đều do gia đình tích cực can thiệp và 1 người là bố hoặc mẹ phải nghỉ việc theo con. Bé Gia Huy, bé Nhật Minh, bé Cát Tường, bé Đức Anh... rất nhiều bé nữa giờ hoà nhập rất tốt.

Tự kỷ không được can thiệp đúng và kịp thời thì hậu quả về sau này khó lường lắm.
Nhưng !!! vấn đề mà ai cũng phải suy nghĩ đó là kinh tế và việc làm? Mười mấy năm đèn sách giờ kiếm được 1 công việc tốt không lẽ bỏ đi? Trong khi mình không biết có dạy được con hay không? Mình không tự tin để chắc rằng mình làm được như người ta?? Trường hợp của mình, Gia đình không ai đồng ý để mình nghỉ việc cả, chỉ đếm trên đầu ngón tay vài người bạn là khuyên mình nên nghỉ vì con.

Rồi đến 1 ngày, mình thật sự hoảng vì Sò đã lớn mà yếu toàn diện. Mình xin cơ quan nghỉ phép đưa Sò về quê gần 1 tháng. Hai mẹ con luôn bên nhau, mẹ và con cùng chung một hoạt động. Sau 1 tháng nghỉ phép trở lại Sài Gòn, chồng mình là người đầu tiên ngạc nhiên về Sò, con đã nhìn mắt và đã nói được nhu cầu đi vệ sinh. Đó là vào tháng 9-2017.

Qua 1 tháng trời ròng rã với con mình mới cảm thấy rằng mình có thể làm cho con tốt hơn thế nữa. Và hai vợ chồng bàn bạc rồi đi đến kết luận. Mình xin nghỉ làm để giúp con. 1 tháng này giống như là 1 bài test để mình khẳng định rằng mình sẽ làm được. Phải tự tin lên. Và bước đầu mình đã thành công. Sau này nếu con hoà nhập tốt mình có thể làm bất cứ việc gì để kiếm đồng tiền lương thiện như bao người lao động chân chính ngoài kia. Có thể là ô sin, bán hàng, giao hàng... hoặc ra chợ bán hàng ở 1 cái sạp nhỏ nào đó.

Chung quy lại, để can thiệp con thành công thì chính mình tự can thiệp cho mình trước. Mình đã sẵn sàng lăn lê bò toài với con chưa? mình đã đủ sự nhiệt tình và kiên nhẫn hay chưa? Lý do có còn to hơn mục đích nữa hay không? Và đặc biệt mình hãy xem con mình là một đứa trẻ bình thường như bao trẻ khác. Hãy năng nổ lên và tin rằng sẽ được.

Hàng ngày được cùng con khám phá những điều mới mẻ trong cuộc sống, cùng cười cùng khóc với con đó là hạnh phúc không gì đánh đổi.❤️

Face Hoa Tím

06/10/2020

Sự khéo léo của đôi bàn tay hay sự phối hợp các ngón tay nhuần nhuyễn ko pải việc ngày 1 ngày 2. Nó là sự rèn dũa rất nhiều tháng/ năm. Bm tham khảo những hoạt động quen thuộc rèn tay cho con dưới đây ạ:
1. Tô màu
2. Nặn đất
3. Cắt giấy
4. Xếp ghép hình
5. Xâu hạt
6. Vẽ
5. Viết nguyệch ngoạc
6. Xoay vặn nắp
7. Gấp luồn miết xoay giấy/ đồ đạc
8. Phết hồ dán giấy...
Rất nhiều bài học tương tự gần gũi mẹ có thể vận dụng ngay từ cuộc sống sinh hoạt hàng ngày khi ở bên con. Hãy kiên nhẫn để đạt hiệu quả mẹ nhé!

Address

Cầu Ngọc Hồi
Hanoi

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hội cha mẹ có con Tự kỷ, tăng động, chậm nói, chậm phát triển Thanh Trì posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Hội cha mẹ có con Tự kỷ, tăng động, chậm nói, chậm phát triển Thanh Trì:

Share