Hunt a metaphor - Văn học nghệ thuật

Hunt a metaphor - Văn học nghệ thuật Một chốn riêng khác của Book Hunter - dấn thân vào thế giới của những ẩn dụ và rung động không tên – nơi văn chương chạm vào miền sâu nhất của cảm xúc.

Book Hunter Lyceum cung cấp các chuỗi sự kiện học thuật và các vấn đề xã hội, các khóa học nâng cao nền tảng cá nhân.

"Tiếng đàn lại vút lên hỗn loạn. Ngọc Thư vẫn mân mê ổ khoá. Điều gì sẽ xảy ra khi Ngọc Cầm thấy vật trong rương? Điều g...
21/05/2026

"Tiếng đàn lại vút lên hỗn loạn. Ngọc Thư vẫn mân mê ổ khoá. Điều gì sẽ xảy ra khi Ngọc Cầm thấy vật trong rương? Điều gì sẽ xảy ra nếu người đào đất chôn tranh hôm nay là Ngọc Cầm chứ không phải là nàng?

Ngọc Thư thổi tắt từng ngọn nến. Trời đêm nay chỉ có một vầng trăng. Vắng sao trăng có cô đơn không? Ừ thì trăng đẹp! Nhưng đêm nay trăng chỉ có một mình. Những vì sao đã đi đâu hết rồi? Phải chăng vì chúng hiểu một điều rằng có ở lại, nỗi cô đơn của trăng cũng nào có giảm? Xin trăng hãy tắt để lòng người khỏi nghĩ tới nỗi cô đơn!

Ngọn nến cuối cùng vụt tắt. Ngọc Thư gác tay lên trán nằm nghe tiếng những con mèo gọi đêm. Nàng có thể nghe thấy tiếng của những con mèo, nhưng những con mèo liệu có nghe thấy tiếng mưa đang mơn man trên bộ lông êm mượt của chúng? Xa xa tiếng rẽ nước của một thuyền câu càng lúc càng gần. Ngọc Cầm có còn nghe thấy, còn để ý tới có một con thuyền vẫn đợi nàng giữa mặt hồ gờn gợn."

✍️ Trích: Cầm thư quán - Hà Thủy Nguyên

📌 Tìm hiểu thêm tại đường link dưới phần bình luận.

Căn nhà tôicửa sổ khoét tròngió lùa hu húcó bầy anh em xứ lạtìm về uống rượu nghe thơCăn nhà tôicửa sổ gió lùacon chim n...
20/05/2026

Căn nhà tôi
cửa sổ khoét tròn
gió lùa hu hú
có bầy anh em xứ lạ
tìm về uống rượu nghe thơ

Căn nhà tôi
cửa sổ gió lùa
con chim non ngoài thềm gãy cánh tôi
lưỡng lự ngỡ mình mắc tội
đem chôn cuối vườn bên gốc nhãn tháng Hai

Ngày ấy em chưa về
Tôi ví mảnh trăng làm chiếc bánh
mơ hạt cơm bùi thuở đói dắt deo

Ngày ấy em chưa về
Căn nhà rộng thênh thang
đàn đom đóm đêm thắp đèn mở hội
những đợt gió mùa về chia niềm nỗi
tôi đi gần nửa cuộc đời
chưa hết chiều dài xà ngang xà dọc

Căn nhà tôi
cửa sổ gió luồn
ngày em về bầy anh em rủ nhau trốn biệt
tôi còn em và lũ thạch sùng bẳn tính
khi đêm về kể khổ cùng nhau.

📘 Bài thơ được trích từ tập thơ "Triền non xanh dắt tôi đi mãi" của nhà văn - nhà thơ người dân tộc Thái Hữu Vi. Tập thơ giống như một dòng hồi tưởng dịu dàng về miền núi phía Tây Nghệ An, nơi những triền đồi xanh thẳm, những bản làng nép mình bên sườn núi và nhịp sống của người Thái hòa vào thiên nhiên hoang sơ. Thơ Hữu Vi mang vẻ đẹp dung dị nhưng giàu sức gợi, không phô diễn ngôn từ mà chạm đến cảm xúc bằng những hình ảnh gần gũi, đậm chất miền sơn cước. Có câu thơ nhẹ như làn sương sớm trên đỉnh núi, có câu lại sâu lắng như tiếng khèn vọng giữa đại ngàn, để lại dư âm bền bỉ trong lòng người đọc.

Tìm hiểu thêm về "Triền non xanh dắt tôi đi mãi" tại link ở phần bình luận.

Nói đến hưởng lạc, người ta dễ nghĩ đến sự buông thả. Nhưng với các nhà Nho tài tử, hưởng lạc lại là một nghệ thuật, và ...
19/05/2026

Nói đến hưởng lạc, người ta dễ nghĩ đến sự buông thả. Nhưng với các nhà Nho tài tử, hưởng lạc lại là một nghệ thuật, và như mọi nghệ thuật, nó đòi hỏi sự am hiểu, tinh tế, thậm chí là khổ công rèn luyện.

Cầm, kỳ, thi, họa - tứ nghệ vốn là thước đo học vấn của phụ nữ - đã được các nhà Nho tài tử thế kỷ XVIII – XIX tiếp nhận và biến thành thước đo của một đời sống đáng sống. Nhưng tiếp nhận không có nghĩa là ai cũng hiểu. Phạm Đình Hổ, người quan sát tinh tường nhất thời đó, đã không ngần ngại chỉ thẳng: người đời chơi lan mà không biết thần của hoa, uống trà mà chỉ khoe ấm chén, nghe nhạc mà tưởng tiếng rên rỉ là hay.

Vậy thì, thưởng ngoạn đúng nghĩa trông như thế nào? Và điều gì phân biệt một tài tử thực sự với kẻ chỉ đang diễn tài tử?

👇 Đọc bài viết đầy đủ tại link ở phần bình luận.

Người ta thường nghĩ “di sản” là thứ gì đó rất lớn lao, như một ngôi đình cổ, một cung điện, một pho tượng hay một công ...
18/05/2026

Người ta thường nghĩ “di sản” là thứ gì đó rất lớn lao, như một ngôi đình cổ, một cung điện, một pho tượng hay một công trình hàng trăm năm tuổi. Nhưng đọc “Cố hương muôn nghìn cảnh cũ đồ xưa”, mới thấy di sản đôi khi chỉ là một cái nong, một cây cầu nhỏ, một bến nước, một cối giã gạo hay tiếng loa chiếu phim lưu động giữa đêm hè.

Cuốn sách này không chỉ ghi lại ký ức của một ngôi làng, nó đang lưu giữ cả một hệ sinh thái đời sống đang dần biến mất.

Trong sách, tác giả giãi bày: “Không thể có trong tay một bảo tàng thật sự thì xây một bảo tàng bằng ngôn ngữ vậy.”

Đó có lẽ là điều đặc biệt nhất của cuốn sách.

Nguyễn Quốc Vương không cố tô hồng nông thôn, trong sách vẫn có nghèo đói, trộm sắn, phá rừng, những mùa thiếu ăn, những ngôi làng đổi khác vì đô thị hóa. Nhưng chính những điều rất nhỏ ấy lại tạo thành ký ức tập thể của cả một thế hệ.

Và có cả những câu khiến người ta bùi ngùi, như: “Cái cảnh cả đoàn người toàn trẻ con và các cô gái mới lớn rồng rắn gánh lá từ núi về ngồi ở Cầu Chẹm nghỉ mát vĩnh viễn không còn nữa. Nó đã trở thành…cổ tích.”

“Cổ tích” ở đây không phải chuyện thần tiên mà là những điều từng rất bình thường, nhưng giờ biến mất nhanh đến mức thế hệ sau có thể sẽ không bao giờ hình dung nổi chúng từng tồn tại.

Rồi sẽ có một ngày trẻ con không biết đòn gánh là gì, không hiểu tại sao người ta từng tụ tập xem phim ngoài bãi đất, không hình dung nổi một mùa nước lụt có thể biến cả quả đồi thành hòn đảo.

Khi ấy, những cuốn sách như thế này sẽ trở thành nơi lưu giữ cuối cùng của một nền sống cũ.

Chưa xu thời sắp thức thờiVóc dân đuổi vịt dáng người giữ dưaĐường luật: tóc rậm râu thưaRăng: thiếu lục bátMồm: thừa th...
17/05/2026

Chưa xu thời sắp thức thời
Vóc dân đuổi vịt dáng người giữ dưa
Đường luật: tóc rậm râu thưa
Răng: thiếu lục bát
Mồm: thừa thất ngôn
Giời hành dại quá hoá khôn
Thơ ngông một đống giọng buồn một bao
Công danh bước thấp bước cao
Chưa ra địa chủ đã vào cố nông
Không giống cánh chẳng giống lông
Nửa bà dở khóc, nửa ông dở cười
Lang thang xó xỉnh cõi đời
Nằm khoèo lại giống hơn người lang thang
Chẳng màng người ngợm cao sang
Tay trong tay những bạn vàng yêu thơ
Thì xin nửa thật nửa đùa
Tôi bôi trát cái ngẩn ngơ đầy mình.

📘 Bài "Ca dao tôi" được trích từ tập thơ "Cứ cừ cò cư" của Dã Thi Văn Thùy do Book Hunter thực hiện xuát bản, tìm hiểu thêm tại link ở phần bình luận.

"Nguyễn Khản một đời nửa say nửa tỉnh, lất ngất giữa nợ phong lưu và nợ công hầu, vây quanh mình ồn ào náo nhiệt, chỉ mỗ...
16/05/2026

"Nguyễn Khản một đời nửa say nửa tỉnh, lất ngất giữa nợ phong lưu và nợ công hầu, vây quanh mình ồn ào náo nhiệt, chỉ mỗi khi đứng bên mép hồ Kim Âu chàng mới thấy mình thực là mình. Chàng là chàng khi không mỉm một nụ cười nào để vừa lòng kẻ khác, không cố căng óc để bảo toàn thế cục mà bao năm qua chàng và Thiều đã tạo dựng. Thực là những việc hư huyễn mà chàng lại không thể không đuổi theo.

Tiếng chuông chùa vọng lại trầm trầm, chiều đã buông phai mờ nhạt. Mặt trời dát vàng trên mặt hồ lao xao. Khản đã biết tin quốc mẫu và Nguyễn Bằng ngắm nhìn toà Cửu Phẩm Liên Hoa suốt cả buổi chiều, nhưng lại không thể biết được nội tình câu chuyện ấy. Việc quốc mẫu và Nguyễn Bằng gặp gỡ vốn không phải chuyện gì lạ lùng, Nguyễn Bằng là cánh tay
đắc lực của quốc mẫu, thế nhưng cùng đến ngắm tòa Cửu Phẩm Liên Hoa và bàn luận suốt một buổi chiều thì đó hẳn phải là chuyện liên quan đến Nguyễn Gia Thiều.

Những ngày này, mọi sự đều vắng lặng. Nguyễn Khản không hiểu sao tất cả đều vắng lặng như thế? Triều đình tựa như bình an, lũ kiêu binh cũng bớt lộng hành, nhưng sắc trời luôn nhuốm màu thê lương. Thế cuộc mới đã mở ra, nhưng không phải là thái bình thịnh trị.
Khản ngồi bó gối dưới Cửu Phẩm Liên Hoa nhìn ra mặt hồ. Chàng không muốn ngồi như những pho tượng Phật, những pho tượng này chẳng rõ có biết mỏi không. Nếu mai này người ta dựng tượng chàng thì chàng có mỏi lưng như tượng không? Nghĩ tới đó, chàng bật cười ha hả. Rồi lại im lặng, bó gối.

Đầu chàng nay đã hai thứ tóc, lòng đeo đuổi công danh đã nguội lạnh như sen tàn. Bó gối một lúc, chàng mỏi mệt, nằm ườn ra dưới bậc tam cấp.
Khản lại hếch mặt nhìn tượng Phật:
Này tượng, các ngươi chẳng qua là khúc gỗ, bị đẽo thành thế này, có mệt không? Sao bằng ta, thích ngả nghiêng thế nào cũng được!
Có lời nói hình như là tiếng tượng Phật:
Ta ở đây, lòng ta không ngả nghiêng thì thân ta sao phải ngả nghiêng!
Khản lại cười khanh khách:
- Phải phải! Lòng ở yên một chỗ có thấy chán nản, mệt mỏi không?
Có tiếng đáp lại:
- Ngươi lao đao một đời, có thấy chán nản, mệt mỏi không?
- Ta mặc ta mà ngươi mặc ngươi, ta rốt cuộc không muốn làm pho tượng cho người đời thờ bái…

Gió lao xao thổi leng keng. Khản chợt nhớ ra tượng vốn không thể cất lên những lời này! Khản mỏi mệt duỗi người nằm lên cỏ. Mùi cỏ tươi thoảng gió, Khản thấy ánh chiều rơi xuống mũi hài của mình. Ánh chiều lan dần trên y phục của chàng. Chàng nghe nhịp nhàng hơi thở đồng điệu cùng tà dương."

[Trích: Thiên địa phong trần (tập 2) - Hà Thủy Nguyên]

Một lớp người mới không tự nhiên mà sinh ra. Để nhà Nho tài tử có thể công khai đặt chén rượu lên bàn thờ cuộc đời thay ...
15/05/2026

Một lớp người mới không tự nhiên mà sinh ra. Để nhà Nho tài tử có thể công khai đặt chén rượu lên bàn thờ cuộc đời thay vì bàn thờ đạo lý, cần có những vết nứt đủ lớn trong trật tự cũ.

Và những vết nứt ấy đã đến, từ thế kỷ XVII: quyền lực phân mảnh, chợ búa mọc lên, thương nhân tứ phương đổ về, tửu quán cao lâu thay dần cho cổng làng cổng họ. Khi "trung quân ái quốc" không còn là con đường duy nhất, và khi cá nhân bắt đầu có tiền, có thời gian, có không gian để sống cho mình, thì câu hỏi tất yếu xuất hiện: sống như thế nào mới xứng với một đời người?

Câu trả lời của các nhà Nho tài tử không nằm trong kinh sử. Nó nằm trong những bài thơ hành lạc của Nguyễn Du, trong tiếng cười ngạo nghễ của Nguyễn Công Trứ: đời ngắn, xuân qua, có rượu thì uống, có chó thì ăn thịt, cần gì danh tiếng ngàn năm?

Đó là tuyên ngôn, không úp mở, không xin lỗi. Nhưng đằng sau sự phóng túng ấy là gì? Là khoái lạc thuần túy, hay là một thứ triết học sống được chắt lọc từ chính những mất mát và bất lực của thời đại?

👇 Đọc bài viết đầy đủ tại link ở phần bình luận.

Văn hóa đại chúng ngày nay nói rất nhiều về “bản sắc Việt”, nhưng chúng ta lại ngày càng quen tiêu thụ các biểu tượng Vi...
14/05/2026

Văn hóa đại chúng ngày nay nói rất nhiều về “bản sắc Việt”, nhưng chúng ta lại ngày càng quen tiêu thụ các biểu tượng Việt theo kiểu bề mặt.

Rồng xuất hiện khắp nơi nhưng ít ai còn phân biệt được rồng Việt khác gì với dragon phương Tây hay long Trung Hoa. Kỳ lân bị gọi thành unicorn. Những biểu tượng như bọc trứng, quả bầu, nghê, Thánh Gióng hay Mẫu Liễu dần bị nhìn như chuyện dân gian, mê tín hoặc chất liệu trang trí thuần túy, thay vì được hiểu như những “mã văn hóa” lưu giữ ký ức tập thể và cách người Việt hình dung về chính mình.

Điều đáng nói là một nền sáng tạo không hiểu biểu tượng của mình sẽ rất dễ rơi vào tình trạng vay mượn thẩm mỹ nhưng mất căn tính. Sản phẩm có thể đẹp, hiện đại, thậm chí thành công về thị trường, nhưng vẫn thiếu chiều sâu văn hóa để tạo nên sức sống lâu dài.

Bộ sách "Những biểu tượng đặc trưng trong văn hóa truyền thống Việt Nam" của nhà nghiên cứu Đinh Hồng Hải không tiếp cận biểu tượng như những “di vật quá khứ”, mà như một hệ ngôn ngữ sống đang tiếp tục vận hành trong xã hội hôm nay. Từ tín ngưỡng dân gian, huyền thoại lập quốc đến linh vật và vật tổ, mọi biểu tượng đều được đặt lại trong bối cảnh lịch sử, giao thoa văn hóa và biến đổi xã hội đương đại.

Nghiên cứu biểu tượng không phải để hoài cổ mà để người Việt hôm nay còn biết mình đang sáng tạo từ đâu.

Trong khi nhiều giá trị truyền thống ngày càng được trình diễn hóa để phục vụ du lịch và truyền thông, vùng đất miền Tây...
13/05/2026

Trong khi nhiều giá trị truyền thống ngày càng được trình diễn hóa để phục vụ du lịch và truyền thông, vùng đất miền Tây Nghệ An ngày nay phần nào vẫn hiện ra với một vẻ nguyên sơ hiếm gặp: văn hóa ở đó chưa tách khỏi đời sống.

Ở đó, ký ức không nằm trong bảo tàng hay các diễn ngôn “bảo tồn văn hóa” thường thấy. Nó nằm trong cách người ta bước qua cầu thang nhà sàn. Trong việc ai được phép chạm vào bếp lửa nào. Trong nghi lễ một đôi vợ chồng mới cưới cùng nhau đi thả cua xuống suối. Trong cách người Khơ Mú tin rằng tổ tiên vẫn trở về ăn cơm mỗi sáng và mỗi tối.

Đọc “Những đứa con của rồng” của Hữu Vi - nhà văn người Thái sinh ra và lớn lên ở miền núi rừng Nghệ An, có cảm giác như đi ngược vào một tầng Việt Nam cổ hơn nhiều so với những gì đời sống hiện đại thường cho phép chúng ta nhớ đến. Không phải “cổ” theo nghĩa hoài niệm du lịch, mà là một lớp văn hóa nơi con người vẫn sống giữa ranh giới hữu hình và vô hình, giữa cộng đồng sống và cộng đồng đã khuất.

Trong cuốn sách có chi tiết: “Trước khi ăn sáng để lên nương và khi ăn bữa tối, người Khơ Mú có tập tục dọn cho tổ tiên ăn trước. Người ăn gì thì ma ăn nấy.”

Chỉ một chi tiết nhỏ, nhưng bên trong là cả một thế giới quan. Tổ tiên không phải một khái niệm trừu tượng được thờ cúng vài ngày giỗ tết. Họ vẫn hiện diện trong nhịp sống thường ngày, trong bữa cơm, trong căn bếp, trong lao động, trong mùa rẫy. Quá khứ chưa từng bị cắt khỏi hiện tại.

Vì thế mà khi đọc những ghi chép của Hữu Vi, người ta không có cảm giác đang tiếp cận “đồng bào thiểu số” như một đối tượng nghiên cứu xa xôi. Ngược lại, cuốn sách khiến ta nhận ra nhiều điều từng là nền tảng tinh thần chung của người Việt, chỉ là ở đô thị, chúng đã phai mờ quá nhanh.

Chúng ta sống trong thời đại mà tốc độ trở thành một giá trị đạo đức. Mọi thứ phải nhanh: tiêu thụ nhanh, quên nhanh, thay mới nhanh. Nhưng văn hóa thì không vận hành như vậy. Một nền văn hóa được tạo nên từ sự lặp lại qua nhiều thế hệ: lặp lại nghi lễ, câu chuyện, niềm tin và cả những điều cấm kỵ. Khi những vòng lặp ấy biến mất, ký ức cộng đồng cũng bắt đầu đứt gãy.

Điều đáng quý là cuốn sách không cố “lãng mạn hóa miền núi”. Hữu Vi vẫn nhìn thấy nghèo khó, những lễ hiến tế gây ám ảnh, sự biến mất dần của nhiều phong tục khi lớp trẻ rời bản đi làm xa. Nhưng chính vì vậy mà những ghi chép ấy lại có giá trị hơn như một nỗ lực giữ lại phần ký ức đang mờ đi của một vùng văn hóa.

Đọc xong mới nhận ra, đi sâu vào miền Tây Nghệ An không chỉ để hiểu thêm về người Khơ Mú hay người Thái mà để chạm vào phần cổ xưa nhất của chính ký ức Việt Nam.

Trong lịch sử văn học Việt Nam, có những tác phẩm được viết ra để lưu danh, để tải đạo, để dạy đời. Và rồi có những tác ...
12/05/2026

Trong lịch sử văn học Việt Nam, có những tác phẩm được viết ra để lưu danh, để tải đạo, để dạy đời. Và rồi có những tác phẩm được viết ra vì người viết không thể không viết, vì nỗi đau của thời đại đã dồn đến mức không còn có thể giữ im lặng được nữa.

"Chinh phụ ngâm khúc" của Đặng Trần Côn thuộc về loại thứ hai.

Không phải ngẫu nhiên mà một nhà Nho - người đáng lẽ phải ngợi ca chí tang bồng, đền ơn chúa, lập công danh - lại chọn mượn lời người vợ chờ chồng để nói về chiến tranh. Đó là lựa chọn của người đã đủ tỉnh để nhận ra: đằng sau những khải hoàn ca, đằng sau những trang nam nhi "gieo Thái Sơn nhẹ tựa hồng mao", là những đêm khuya trống rỗng, những mùa xuân lẻ bóng, và những giấc mộng đoàn viên mà tỉnh dậy chỉ còn hư không.

Bài viết này không chỉ đọc "Chinh phụ ngâm khúc" như một kiệt tác văn chương mà còn đặt câu hỏi: tại sao một người đàn ông đầy chí khí lại viết nên tiếng khóc của người đàn bà? Và trong hai nhân vật - chàng chinh phu hào hùng rồi gục ngã, nàng chinh phụ yếu đuối mà bền bỉ - ai mới thực sự là tiếng lòng của Đặng Trần Côn?

👇 Đọc bài viết đầy đủ tại link ở phần bình luận.

“Ngọc Cầm bước vội tới ao nước. Ao nước lốm đốm màu tím của những bông súng thanh thoát. Những bông súng không một chút ...
11/05/2026

“Ngọc Cầm bước vội tới ao nước. Ao nước lốm đốm màu tím của những bông súng thanh thoát. Những bông súng không một chút cuốn hút Ngọc Cầm, nàng đang mê mẩn ngắm những bức thủy mặc treo dưới mái hiên ven bờ.

Sự lung linh của giọt sương đọng trên ngọn măng non…
Đôi bướm trắng lượn vòng đón xuân… Một con thuyền mơ chìm đắm giữa sông trăng… Hồn nhiên thay! Ma quái thay! Ba bức tranh treo cạnh nhau cuốn lấy ánh mắt của nàng. Ngọc Cầm siết chặt vạt áo. Những ngón tay nàng lúng túng…

Cánh hoa đào rụng đầy hiên, điểm cho màu đất đen một vẻ tươi hồng. Ngày mai, những cánh hoa ấy cũng chỉ biến thành cát bụi!”

✍️ Trích: Cầm thư quán - Hà Thủy Nguyên

📌 Tìm hiểu thêm tại đường link dưới phần bình luận.

Address

81B Ngõ 592 Đường Trường Chinh, Quận Đống Đa
Hanoi
100000

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Hunt a metaphor - Văn học nghệ thuật posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Hunt a metaphor - Văn học nghệ thuật:

Share