22/03/2024
💥”CHÉM”!
Lâu lắm rồi, tầm 5-6 năm không viết bài báo bóng đá nào.
Cũng khá lâu rồi, không buồn xem ĐTVN đá, kể từ khi ông Tru bắt tay với VFF.
Và hôm nay, bức xúc quá nên lại chém gió cho hả.🤣🤣🤣
Điều mà NHM bóng đá VN mong chờ trước mỗi trận đấu là gì nhỉ??? Chiến thắng. Đúng là chiến thắng.
Có điều, dưới thời Tru, NHM chỉ dám mong chờ là: ĐTVN sẽ trở lại bình thường như đã từng.
Nhưng KHÔNG. Tất cả những gì nhận lại được sau mỗi trận ông Tru đi cày là chuỗi thất vọng tràn trề mang màu sắc bảo thủ, thậm chí là những lời bao biện vô liêm sỉ của Tru.
OK thì cứ cho là ông ta có chuyên môn như VFF vốn mục rỗng lâu nay và những đánh giá của 1 số ít chuyên gia là “Tru chuyên môn hơn Park “
Thiết nghĩ, chuyên môn mà người ta giành cho ông Tru chỉ là trên giấy, trên sân tập và trên cái chứng chỉ hành nghề cuốc tế mà ông ta làm vốn liếng mang đi để thương thảo hợp đồng.
Còn thực tế thì hơn cái gì nhỉ???
Chả hơn cái gì cả.
Bởi như người ta bảo: Kết quả thể hiện ở trên bia. Và để một trận đánh giành được chiến thắng thì việc mà HLV phải làm được là chỉ đạo đội quân tuân thủ chiến thuật. Khi chiến thuật bị lỗi thì kịp thời đọc được tình huống để điều chỉnh, tung quân bài hợp lý để giành lại thế chủ động, chiến lĩnh thế trận giành được ít nhất là 1 điểm.
Rõ ràng, thay vì bao biện theo lối mòn như hồi ông làm HLV CLB giải Trung thì Tru nên mang vở đi học thầy Park lại từ đầu. Đừng thở ra những câu vô liêm sỉ làm NHM thêm bức xúc nữa.
Nhưng chuyên môn cũng không phải là tất cả. Xin thưa rằng: Bóng đá là bộ môn mang đậm màu sắc “VĂN HOÁ”.
Văn hóa ấy không phải là cái gì đó xa xôi kiểu giao thoa 2 nền văn hóa dân tộc mà bắt đầu từ chính phát ngôn sau khi ký hợp đồng, đến cách tiếp cận và phát huy giá trị cốt lõi đã trở thành nền tảng thành công của ĐTVN dưới triều đại Park.
Và quan trọng hơn, đó là thứ văn hóa Á Đông đầy tình yêu thương, gắn bó, gần gũi, đoàn kết từ sân tập tới phòng thay đồ, ra sân và cả khi đi dạo. Vân Vân và mây mây.
Nhưng để làm được điều này, HLV không chỉ phải tròn vai người Thầy chuyên môn mà còn phải vừa là ng cha, người mẹ, người bạn, người truyền lửa cho cầu thủ. Điều này chúng ta thấy ở thầy Park hội tụ đủ cả. Còn ông Tru là: ZERO cho đến khi ông ta làm điều này với 1 cầu thủ … Indo sau trận thua vừa qua với nụ cười của 1 kẻ thất bại đầy ngạo mạn.
OK thì mọi thứ so sánh đều khập khiễng, bỏ qua hết những điều trên, NHM chỉ cần ông trả lời câu hỏi: Bao giờ ông mới chịu buông tha vậy, ngài Tru???
Trơ lì và vô liêm sỉ vậy làm gì???