Walk for Vietnam - Bước chân đất Việt

  • Home
  • Walk for Vietnam - Bước chân đất Việt

Walk for Vietnam - Bước chân đất Việt At the same time, this solo hike will raise funds for the victims of Typhoon Yagi.

A Solo Journey Across Vietnam:
I’m embarking on this journey to bring public attention to some of the most pressing environmental and humanitarian challenges of our time.

23/11/2024

[English text below]

Xin chào, các bạn thân mến của tôi!

Tôi đang viết những dòng này từ Hà Nội, điểm dừng chân của tôi sau khi hoàn thành chuyến hành trình xuyên Việt. Có vô số câu chuyện tôi muốn chia sẻ và thậm chí còn rất nhiều câu chuyện nữa vẫn chưa được chia sẻ vì đơn giản là tôi không thể tả hết những cảnh đẹp tôi đã thấy, những âm thanh tôi đã nghe và những hương vị tôi đã thưởng thức trong suốt 47 ngày này.

Tuy nhiên, tôi sẽ cố gắng chia sẻ một số điểm nhấn ở đây.

Đầu tiên: Khoảng cách

Chúng ta hãy bắt đầu bằng việc tổng hợp lại những con số:

Chuyến đi kéo dài 47 ngày thiên văn (nếu tính mỗi ngày có 24 giờ, hoặc 48 ngày lịch tây). Chuyến đi bắt đầu vào 10:30 sáng ngày 29 tháng 9 và kết thúc vào 09:00 sáng ngày 15 tháng 11.

Tổng quãng đường đi là 1.844,9 km, dựa trên dữ liệu từ hai ứng dụng chạy đồng thời trên điện thoại của tôi: Google Fit (2.611.457 bước) và Pedometer (2.635.642 bước). Điều đáng chú ý là dữ liệu từ hai hệ thống chỉ chênh nhau dưới 1%, tuyệt!

Quãng đường dài nhất mà tôi đã đi được trong một ngày là 60,6 km (vào ngày 25 tháng 10), trong khi quãng đường ngắn nhất là 15,9 km vào ngày cuối cùng của chuyến đi bộ.

Vào ngày 25 tháng 10, tôi đã đi bộ trong 13 tiếng 9 phút - con số kỷ lục của chuyến đi này.

Quãng đường đi trung bình hàng ngày của tôi là 39,2 km, tính ra thì chỉ mất 41 ngày để đi hết quãng đường thẳng, dài 1.594 km từ Hà Nội đến Thành phố Hồ Chí Minh nếu tôi tránh đi đường vòng.

Quan trọng là tôi không sử dụng bất kỳ phương tiện giao thông nào trong suốt hành trình này mà chỉ đi trên đôi chân của tôi, tập trung tiến về phía trước.

Thứ hai: Thể chất

Khi bắt đầu đi bộ, tôi nặng khoảng 72-73 kg. Khi trở về Hà Nội, tôi chỉ còn nặng 65 kg, quả là một sự thay đổi đáng kể.

Mặc dù có sự căng thẳng về thể chất nhưng gần như tôi không bị thương đáng kể nào. Tuy nhiên thì tôi cũng đã chịu kha khá vết chó cắn, một vụ va chạm xe máy và một vài tai nạn nhỏ khi đi bộ. Bây giờ nhìn lại, tôi thấy những thách thức này cũng khá nhỏ và không để lại chấn thương lâu dài.

Trong suốt cuộc hành trình, tôi không phải uống tí thuốc thang nào.

Thứ ba: Chi phí

Tôi luôn là người coi trọng sự đơn giản, và chuyến đi này cũng không phải là ngoại lệ. Trong suốt 47 ngày, tôi đã chi tổng cộng 19.723.592 VND (khoảng 807 đô la Mỹ):

15.858.592 VND là số tiền chi trả qua chuyển khoản ngân hàng.

3.865.000 VND là số tiền mặt tôi đã chi.

Tôi nghĩ rằng, một người dân địa phương có thể sẽ tốn ít hơn nếu tham gia một hành trình tương tự như của tôi, nhưng tôi cũng đã lường trước được việc sẽ bị thách giá, và chấp nhận nó như một phần của trải nghiệm. Suy cho cùng, ở châu Á, việc người nước ngoài phải trả nhiều hơn một chút là điều thường như ở huyện.

Thứ tư: Khó khăn

Thách thức lớn nhất của chuyến đi là rào cản ngôn ngữ. Tôi không nói được tiếng Việt và hầu như 99% những người tôi gặp không nói được tiếng Nga, tiếng Anh hoặc tiếng Tây Ban Nha. Mặc dù dùng ứng dụng dịch có thể giúp ích trong một số trường hợp, nhưng thực tế là giao tiếp lại còn phụ thuộc vào sự kiên nhẫn và thiện chí của người khác.

Nhiều người dân địa phương đơn giản là không muốn tiếp chuyện với tôi và tôi cũng không trách họ và đó là vấn đề của tôi, không phải của họ. Nếu tôi có thể đưa ra lời khuyên cho những du khách tương lai muốn đến thăm Việt Nam, thì đó sẽ là: học tiếng Việt hoặc đi du lịch cùng bạn là người địa phương.

Ngoài rào cản ngôn ngữ, mưa cũng là một thách thức khác. Đi bộ trong những cơn mưa lớn khiến tôi di chuyển khó khăn hơn, chậm hơn và có thể gặp nhiều nguy hiểm hơn, đặc biệt là trên những con đường trơn trượt.

Thứ năm: Kiên trì và rủi ro

Một điều tôi nhận ra là một hành trình như thế này chỉ có thể thực hiện được ở Việt Nam, hoặc có lẽ ở một số ít quốc gia khác. Ở nhiều nơi trên thế giới, việc đi bộ đường dài dọc trên đường lớn thường không được cho phép và chính quyền có thể yêu cầu bạn dừng lại, giữ lại hoặc (và) phạt bạn.

Tuy nhiên, được tự do di chuyển cũng có rủi ro nhất định. Mỗi ngày, tôi đều đi chung đường với vô số xe máy, ô tô và xe tải. Đôi khi, xe cộ chỉ cách vai tôi năm cm. Quả là phép màu khi tôi không bị thương nghiêm trọng hoặc tệ hơn.

Nhân đây tôi cũng muốn gửi lời xin lỗi tới mọi tài xế mà tôi gặp vì bất kỳ sự nguy hiểm hoặc bất tiện nào mà tôi gây ra. Nghĩ lại, tôi thành thật hối tiếc vì đã có thể gây ra những nguy hiểm tiềm tàng cho những người khác trên đường.

Thứ sáu: Làm việc nhóm

Mặc dù đây là một chuyến hành trình một mình, nhưng về mặt tinh thần, tôi không đơn độc. Tôi có một nhóm nhỏ các bạn hỗ trợ tôi trong suốt chuyến đi. Các bạn ấy giúp tôi kết nối với người dân địa phương bằng cách cập nhật hành trình của tôi trên các diễn đàn địa phương, giúp tôi trao đổi với các anh/chị đại diện bên các báo chí, dịch bài đăng của tôi sang tiếng Việt, đặt chỗ ở và luôn túc trực trong trường hợp có việc khẩn cấp. Nếu không có sự hỗ trợ của họ, hành trình của tôi có thể đã khác.

Vậy tôi xin gửi lời này đến các bạn trong nhóm hỗ trợ của tôi, tôi rất biết ơn và cảm ơn các bạn vì đã giúp đỡ tôi thật nhiều!

Thứ bảy: Một cuộc gặp gỡ may mắn

Một trong những khoảnh khắc bất ngờ nhất trong hành trình của tôi là gặp một bạn khác cũng đang đi bộ xuyên Việt từ Hà Nội đến Thành phố Hồ Chí Minh. Anh ấy là một giáo viên thể dục người Việt, là một người mạnh mẽ, vui vẻ và quyết tâm.

Chúng tôi đã cùng nhau đi bộ trong hai ngày và gặp lại nhau trong thời gian ngắn sau đó trong hành trình. Mặc dù cuối cùng thì chúng tôi cũng chia tay, nhưng tôi hy vọng sẽ gặp lại anh ấy khi trở lại Hà Nội. Sự đồng hành của anh ấy, dù ngắn ngủi, là một điểm nhấn thú vị trong hành trình của tôi.

Ngẫm lại, tôi nhận ra rằng hành trình này không chỉ là thử thách về thể chất mà còn là về khám phá, kết nối và trưởng thành. Tôi đã gặp những người bạn đã chia sẻ câu chuyện, lòng tốt và thời gian của họ. Có bạn đã đi bộ cùng tôi vài cây số, có bạn khác thì mời tôi dùng bữa hay động viên tôi.

Tôi sẽ luôn trân trọng những kỷ niệm của 47 ngày này. Cảm ơn tất cả mọi người đã theo dõi hành trình của tôi và chia sẻ trải nghiệm của tôi.

Hi vọng sẽ gặp lại các bạn trong chuyến phiêu lưu tiếp theo,
Thân mến.

—————

Greetings, my dear friends!

I am writing these lines from Hanoi, where I have been resting after completing my journey. There are countless stories I could tell and even more that remain untold because it is simply impossible to describe all the sights I have seen, the sounds I have heard, and the flavors I have tasted during these 47 days.

However, I will attempt to share some key reflections here.

First: The Distance

Let’s begin with the numbers:

The journey lasted 47 astronomical days (or 48 calendar days, considering that each day has 24 hours). It began at 10:30 on September 29 and concluded at 09:00 on November 15.

The total distance walked was 1,844.9 kilometers, based on data from two apps running simultaneously on my phone: Google Fit (2,611,457 steps) and Pedometer (2,635,642 steps). Remarkably, the discrepancy between the two systems was less than 1%.

The longest distance covered in a single day was 60.6 kilometers (on October 25), while the shortest distance was 15.9 kilometers on the final day of my walk.

On October 25, I walked for 13 hours and 9 minutes—a record for this journey.

My average daily distance was 39.2 kilometers, though it would have taken just 41 days to walk the straight-line distance of 1,594 kilometers between Hanoi and Ho Chi Minh City if I had avoided detours.

Importantly, I never used any form of transportation throughout the journey—only my own two feet carried me forward.

Second: Physicality

When I started my walk, I weighed around 72-73 kilograms. By the time I returned to Hanoi, the scales read 65 kilograms—a significant change.

Despite the physical strain, I experienced no major injuries. I did, however, endure several dog bites, a motorbike collision, and a few minor accidents while walking. Looking back now, these challenges seem minor and have left no lasting impact.

During my march I didn't take any medicine.

Third: Expenses

I have always been someone who values simplicity, and this journey was no exception. Over the course of 47 days, I spent a total of 19,723,592 VND (approximately $807 USD):

15,858,592 VND was spent via bank transfers.

3,865,000 VND was paid in cash.

I know that locals could have managed this trip at a lower cost, but I accepted the occasional overcharging as part of the experience. After all, it’s not unusual in Asia for foreigners to pay a bit more—it’s just the way things are.

Fourth: Difficulties

The biggest challenge of the trip was the language barrier. I don’t speak Vietnamese, and 99% of the people I met didn’t speak Russian, English, or Spanish. While translation apps helped in some cases, the reality is that communication often depended on the patience and willingness of others.

Many locals simply weren’t interested in engaging with me, and I can’t blame them—it was my problem, not theirs. If I could offer advice to future travelers, it would be this: learn Vietnamese or travel with a local companion.

Beyond the language barrier, rain posed another challenge. Walking in heavy rain made the journey harder, slower, and more dangerous, especially on slippery roads.

Fifth: Consistency and Risks

One thing I realized is that a journey like this could only happen in Vietnam—or perhaps in a handful of other countries. In many parts of the world, walking such long distances along roads would result in being stopped, detained, or (and) fined by authorities.

That said, the freedom of movement I experienced came at a cost. Every day, I shared the road with countless motorbikes, cars, and trucks. Sometimes, vehicles passed as close as five centimeters from my shoulder. It’s a miracle that I wasn’t seriously injured—or worse.

I apologize to every driver I encountered for any stress or inconvenience I caused. I deeply regret being a potential risk to others on the road.

Sixth: Teamwork

Although this was a solo journey, I did not walk alone in spirit. A small team supported me throughout the trip. They helped me connect to local people by posting updates about my walk in local forums, ensured liaison between me and the representation from newspapers, translated my posts into Vietnamese language, book accommodations and stayed on standby in case of emergencies. Without their assistance, my journey might have been different.

To my team, I owe a debt of gratitude. Thank you for your support!

Seventh: A Lucky Encounter

One of the most unexpected moments of my journey was meeting another traveler walking from Hanoi to Ho Chi Minh City. He was a Vietnamese physical education teacher—strong, cheerful, and determined.

We walked together for two days and met again briefly later in the journey. Though our routes eventually diverged, I hope to reconnect with him back in Hanoi. His companionship, however short-lived, was an amusing highlight of my trip.

As I reflect on this journey, I realize it was about more than just the physical challenge—it was about discovery, connection, and growth. I met people who shared their stories, their kindness, and their time. Some walked with me for a few kilometers, others shared meals or offered words of encouragement.

I will always cherish the memories of these 47 days. Thank you to everyone who followed my journey, and shared my experience.

Until the next adventure,
Yours always.

SPECIAL THANKSI would like to express my sincere gratitude to the newspaper Vietnam.vn for focusing attention on my Walk...
18/11/2024

SPECIAL THANKS

I would like to express my sincere gratitude to the newspaper Vietnam.vn for focusing attention on my Walk For Vietnam to share the evident message to its audience, for being seen and heard by people of Vietnam.

Please, accept my sincere gratitude for that!

https://www.vietnam.vn/lan-toa-tinh-yeu-moi-truong-qua-hanh-trinh-xuyen-viet-cua-chang-trai-nguoi-nga/

Sau hơn hai năm sinh sống và làm việc ở Việt Nam, Petr Koshel - một công dân Nga đã dành trọn tình yêu của mình cho dải đất hình chữ S. Petr đã quyết định thực hiện chuyến đi bộ xuyên Việt để khám phá vẻ đẹp thiên nhiên Việt Nam, đ....

Today, I was deeply touched by the news that my humble venture was recognized by the newspaper vtv.vn, and my agenda was...
17/11/2024

Today, I was deeply touched by the news that my humble venture was recognized by the newspaper vtv.vn, and my agenda was highlighted there.
I can’t express how important that is to me. I keep saying that the people who contribute to raising awareness of important causes are the true heroes of our society. They make it possible to change the world for the better—they make the world go round.

My deepest gratitude to you, ladies and gentlemen!

https://vtv.vn/doi-song/lan-toa-tinh-yeu-moi-truong-qua-hanh-trinh-xuyen-viet-cua-chang-trai-nguoi-nga-20241111151345394.htm

VTV.vn - Sau hơn hai năm sinh sống và làm việc ở Việt Nam, Petr đã quyết định thực hiện chuyến đi bộ xuyên Việt để khám phá vẻ đẹp thiên nhiên, lan tỏa tinh thần bảo vệ môi trường.

SUMMARY: WEEK 7Finally, it’s over! On Friday, the 15th, at 09:00, I arrived at the small square at the entrance of Ben T...
16/11/2024

SUMMARY: WEEK 7

Finally, it’s over! On Friday, the 15th, at 09:00, I arrived at the small square at the entrance of Ben Thanh Market.
I can’t explain how thrilling it was for me! Sometimes, when you pursue a goal for such a long time—many days and weeks—and finally achieve it, you can’t believe it. You might not even know what to do next once it’s over. That’s exactly how I feel :)

Ho Chi Minh City is a very vibrant place. Yesterday and today, I walked only 40 kilometers through its streets, but the energy of the city is unmistakable. In some ways, it reminds me of Hanoi (especially with its chaotic traffic). On the other hand, it’s different—not better or worse, just different. I spent more than two years exploring Hanoi step by step, and I still don’t feel like I truly know it. If I wanted to understand Ho Chi Minh City, I’d probably need a decade here :)

If you ask me what stands out the most during my stay in Ho Chi Minh City, I’d firmly say: the lottery business.
It’s fascinating! Every 10 steps, there are lottery stalls. Every pedestrian crossing the street (except me :) seems to be selling lottery tickets. Everyone is buying them—young and old, male and female. It’s like the whole city is caught up in this game of chance. It adds an extra layer of amusement and excitement to this already fascinating city.

Today, I was deeply touched by the news that my humble venture was recognized by the newspaper vtv.vn, and my agenda was highlighted there.
I can’t express how important that is to me. I keep saying that the people who contribute to raising awareness of important causes are the true heroes of our society. They make it possible to change the world for the better—they make the world go round.

My deepest gratitude to you, ladies and gentlemen!

https://vtv.vn/doi-song/lan-toa-tinh-yeu-moi-truong-qua-hanh-trinh-xuyen-viet-cua-chang-trai-nguoi-nga-20241111151345394.htm

My dear friends, my march is finally finished. Thank you for being with me.Thank you for following me. That's not the en...
15/11/2024

My dear friends, my march is finally finished.
Thank you for being with me.
Thank you for following me.
That's not the end of the way, of course; I will be back in the near future...
:)

[English text below]Các bạn ơi cuối cùng thì tôi cũng đã đặt chân tới thành phố Hồ Chí Minh ...Cập nhật (17:30): Đúng hơ...
14/11/2024

[English text below]

Các bạn ơi cuối cùng thì tôi cũng đã đặt chân tới thành phố Hồ Chí Minh ...

Cập nhật (17:30): Đúng hơn là tôi đã đến được một vài giờ rôi.
Tôi bắt đầu hành trình đi bộ xuyên Việt của mình từ quảng trường Ba Đình, trái tim của Hà Nội, nơi tượng trưng cho trung tâm chính trị của đất nước.
Và tôi mong muốn hành trình của mình sẽ hoàn thành tại cổng chợ Bến Thành, nơi biểu tượng cho trung tâm kinh tế của đất nước.
Tôi đã nghỉ lại qua đêm tại nơi cách chợ chỉ vài cây số và hy vọng sẽ đến nơi trước 09:00 sáng mai. Nếu tình cờ có bạn nào ở gần đó vào ngày mai, nếu bạn nhận ra tôi thì hãy đến và trò chuyện với tôi nhé.
Hẹn gặp lại các bạn!

—————

Finally, I entered Ho Chi Minh city ...

Update (17:30): technically I entered there a few hours ago.
I started my march from Ba Dinh square, the heart of Hanoi, which symbolizes for me the centre of political power of the country.
And I would like to finish it at the gates of Ben Thanh market which could serve as the symbol of economic power of the country.
I stopped overnight just a few kilometers from it and hope to come there not later then 09:00 tomorrow. If, by chance you are around there tomorrow, you might spot me and, please, don't hesitate to approach and have a small talk.
See you!

13/11/2024

[English text below]

BỚT LẠI - CHIẾC KHĂN TAY

Trong số 26 vật dụng cá nhân tôi mang theo khi thực hiện hành trình đi bộ xuyên Việt này, có một vật đã biến mất từ lúc nào không hay sau 4 tuần trôi qua: chiếc khăn tay của tôi. Mặc dù nghe có vẻ không có gì to tát, nhưng chiếc khăn nhỏ này thực sự rất quan trọng đối với tôi vì nó tượng trưng cho những giá trị và thói quen mà tôi đã hình thành trong nhiều năm.
Khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi thường đưa cho tôi một chiếc khăn tay đã được giặt sạch sẽ, gấp gọn vào mỗi sáng, nhấn mạnh rằng một quý ông phải luôn chuẩn bị sẵn sàng. Bà nói rằng "Con không bao giờ biết khi nào mình có thể cần đến nó", ý muốn nói đến những mớ hỗn độn nhỏ trong cuộc sống, như một chiếc ghế dài phủ đầy bụi hoặc một cái hắt hơi đột ngột. Vào thời điểm đó, tôi thấy lạ, thậm chí hơi xấu hổ. Tôi nghĩ rằng chỉ có người già mới mang khăn tay; vì chúng có vẻ lỗi thời và là thứ mà các bà thường cất trong túi. Nhưng những lời mẹ tôi nói vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi, ngay cả khi lúc đó tôi chưa hiểu hết ý nghĩa của những lời nói ấy.
Khi tôi lớn lên và đi làm, tôi đã dần quên mất thói quen đó. Chiếc khăn tay trở thành thứ gắn liền với một thế hệ khác, một thứ rất lỗi thời. Công việc của tôi đòi hỏi sự tập trung cao độ, đặc biệt là khi tôi đảm nhận vai trò quản lý doanh nghiệp, với trách nhiệm tổ chức vận hành bằng cách đưa ra các quyết định khó khăn về chi phí, lương và cơ cấu lực lượng lao động. Những công việc này đòi hỏi sự kết hợp giữa nhiều yếu tố như kỹ năng, sự tự tin và một điều yếu tố ít hữu hình hơn - sự kết hợp hài hòa giữa niềm tin nội tại của tôi và những yêu cầu của công việc.
Theo kinh nghiệm của tôi, khác với điều mọi người thường nghĩ, để quản lý doanh nghiệp thành công không chỉ cần “tay nghề" - như kỹ năng hoặc kiến ​​thức kỹ thuật. Đúng, trình độ học vấn và kinh nghiệm rất quan trọng, nhưng có một phẩm chất thiết yếu khác, một phẩm chất gần giống như tài năng bẩm sinh, có thể thúc đẩy thành công bền vững: sự kết hợp hài hòa giữa các hành động thể hiện ra bên ngoài và các giá trị bên trong. Để lãnh đạo tốt, tôi nhận ra rằng mình phải tin tưởng bản thân và hoàn toàn tin tưởng vào sứ mệnh của công ty. Nếu không, sự thiếu tin tưởng sẽ dễ bị lộ ra và mọi người có thể cảm nhận được sự không đồng nhất trong đó.
Để đạt được sự hài hòa giữa công việc và các giá trị của mình, tôi bắt đầu áp dụng ý tưởng này vào những việc nhỏ hơn, thiết thực hơn như đưa ra những lựa chọn đơn giản hơn và tuân theo tư duy tận dụng nguồn lực. Đó cũng là lúc tôi chợt nhận ra bài học này cũng tương tự như câu chuyện về chiếc khăn tay. Tôi đã yêu cầu nhân viên của mình lưu ý đến các nguồn lực, vì vậy tôi phải noi gương trước ...
Từ khi đến Việt Nam, tôi nhận thấy việc sử dụng khăn giấy ở đây rất phổ biến. Ví dụ, gần đây tôi đã chứng kiến ​​một phụ nữ trẻ tại một quán cà phê cứ chốc chốc lại sử dụng khăn giấy: để lau bàn, đũa, màn hình điện thoại và tay trong suốt bữa ăn. Đến cuối, cô ấy đã dùng hết khoảng 40 chiếc khăn giấy, mỗi chiếc chỉ sử dụng một lần và vứt đi. Thật kinh khủng. Khi chứng kiến ​​cảnh này, tôi không khỏi nghĩ đến sự lãng phí, đặc biệt là khi nghĩ đến việc những chiếc khăn đấy được làm từ việc đốn hạ cây để đáp ứng nhu cầu sử dụng của chúng ta. Nếu ai cũng sử dụng khăn giấy một cách tùy tiện như vậy, thì thiệt hại về môi trường là không thể cứu vãn được. Chúng ta tiêu thụ càng nhiều, thị trường càng đáp ứng, điều đó có nghĩa là nhiều cây xanh bị đốn hạ hơn.
Trong hơn một thập kỷ, tôi đã cố gắng hạn chế tối đa việc sử dụng khăn giấy và ưu tiên dùng khăn tay và nước bất cứ khi nào có thể. Trong hai năm sống ở Việt Nam, tôi chỉ sử dụng khăn giấy hai lần - những lần hiếm hoi đó là tôi quên mang theo khăn tay. Nhưng giờ đây, kể từ khi tôi làm mất nó khi đi bộ, tôi lại phải sử dụng khăn giấy, và mỗi lần như vậy tôi lại cảm thấy tội lỗi. Nó giống như một lời nhắc nhở nhỏ nhưng liên tục về những tác động đến môi trường mà tôi muốn tránh.
May thay khi về tới Hà Nội, tôi còn có một chiếc khăn tay dự phòng khác, tôi sẽ cảm thấy nhẹ nhõm biết bao khi tiếp tục thói quen cũ của mình. Trong khi một chiếc khăn tay có vẻ không quan trọng đối với người khác, nhưng với tôi, nó tượng trưng cho cam kết giữ vững các giá trị của tôi, ngay cả trong những hành động nhỏ hàng ngày. Theo cách đó, nó không chỉ là một mảnh vải nữa mà còn là lời nhắc nhở về sự hài hòa mà tôi cố gắng duy trì giữa những nhu cầu của cuộc sống và ý thức trách nhiệm của riêng tôi đối với thế giới xung quanh.
Tiếc là vì tôi làm mất khăn rồi nên các bạn không có ảnh để xem rồi…

Hãy theo dõi hành trình của Petr qua:
👉 Telegram: t.me/walk_for_vietnam
👉 Facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=61565957656691

—————
REDUCE - HANDKERCHIEF

Out of the 26 personal items I brought for my charity walk, one has quietly gone over the past four weeks: my handkerchief. Though it may sound trivial, this small item actually holds significant meaning for me, representing values and habits that I have come to adopt over the years.
When I was young, my mother would hand me a fresh, folded handkerchief each morning, insisting that a gentleman should always be prepared. "You never know when you might need it," she'd say, referring to life's little messes, like a dusty bench or a sudden sneeze. At the time, I found it odd, even embarrassing. I thought that only the elderly carried handkerchiefs; they seemed old-fashioned, something grandmothers kept folded in their bags. But my mother’s words stayed with me, even if I didn’t understand their full meaning back then.
As I grew older and entered the professional world, I drifted from the habit. The handkerchief became something associated with a different generation, something very outdated. My work required intense focus, especially in business management roles where my primary responsibility was to streamline operations, often by making hard decisions on costs, salaries, and workforce structures. These tasks required a blend of skill, self-assurance, and something less tangible—a harmony between my internal convictions and the demands of my work.
In my experience, successful business management isn't solely about so called "professionalism" - technical skills or knowledge, despite common assumptions. Yes, literacy and experience matter, but there’s an essential, almost instinctual quality that drives sustainable success: a harmony between external actions and inner values. To lead well, I realized I had to trust myself and fully believe in the mission of my company. If I didn’t, it showed up, and people could sense the lack of authenticity.
In striving for harmony between my work and my values, I started applying this idea to smaller, practical things—simple, deliberate choices that aligned with a resource-conscious mindset. That’s when I found myself, almost subconsciously, using a handkerchief again. I was asking my employees to be mindful with resources, so I had to follow through in my own habits.
Since moving to Vietnam, I’ve noticed how commonplace tissue use is here. For example, I recently watched a young woman at a cafe using a fresh tissue every minute: to wipe the table, her chopsticks, her phone screen, and her hands throughout the meal. By the end, she had gone through perhaps 40 tissues, each used once and discarded. That was really disgusting. Watching this, I couldn’t help but think of the resource waste behind every single-use tissue, especially considering how paper is made—from trees that are chopped down to meet our demands. If every person uses disposable paper towels this casually, the environmental toll is unbearable. The more we consume, the more the market responds, which means more trees are sentenced to death.
For over a decade, I have tried to minimize my own use of single-use tissues, preferring my handkerchief and water whenever possible. In the two years I’ve lived in Vietnam, I’ve used tissues only twice—those rare times I forgot my handkerchief. But now, since losing it on my walk, I’ve found myself having to rely on tissues again, and it weighs on me each time. It feels like a small but constant reminder of the environmental impact I’d like to avoid.
When I return to Hanoi, where I have a spare one, I’ll be relieved to resume my old habit. While a handkerchief may seem insignificant to others, it represents to me my commitment to living in alignment with my values, even in the small, everyday actions. In that way, it’s more than just a piece of cloth—it’s a quiet reminder of the harmony I strive to maintain between my life’s demands and my own sense of responsibility to the world around me.
Naturally, I can't make and post a photo of the item I lost...

Following Petr in:
👉 Telegram: t.me/walk_for_vietnam
👉 Facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=61565957656691

13/11/2024

Greetings, my friends!
Tomorrow afternoon I expect myself to enter the limits of Ho Chi Minh city. For any idea of hike or a small talk let me know some time beforehand, please.

[English text below]GIẢM THIỂU & TÁI SỬ DỤNGNếu bạn xem một số bức ảnh của tôi trong hành trình này, bạn có thể nhận thấ...
12/11/2024

[English text below]

GIẢM THIỂU & TÁI SỬ DỤNG

Nếu bạn xem một số bức ảnh của tôi trong hành trình này, bạn có thể nhận thấy rằng tôi xuất hiện với cùng một diện mạo. Đó là vì tôi chỉ có một chiếc áo khoác, một chiếc quần dài và … một chiếc áo phông?

Nhưng những ai tinh ý hơn có thể nhận thấy từ danh sách đồ đạc của tôi rằng thực ra tôi có hai chiếc áo phông. Và chúng giống hệt nhau.

Tôi nên nói đôi lời về yêu cầu của mình đối với áo phông, gồm ba phần:

Đầu tiên, đó phải được tạo từ chính hãng của quân đội có độ bền cao nhất (như tất cả những thứ khác mà tôi sở hữu).

Thứ hai, nó phải hợp thời trang và đẹp mắt (thực sự, tôi không ở trong quân đội và không muốn mặc quần áo không đẹp mắt).

Và thứ ba, áo phông (và cả áo sơ mi và đồ lót) phải được làm từ 100% cotton. Đây là lý do: Tôi bị dị ứng với các loại vải tổng hợp như polyester. Da tôi bắt đầu đổ mồ hôi, ngứa và xuất hiện các vết đỏ.

Vậy, bạn có thể tự hỏi, có bao nhiêu mặt hàng trên toàn thế giới đáp ứng được ba yêu cầu đó?

Đầu tiên, có hàng trăm nhà sản xuất đồ quân sự có độ chắc chắn và bền.

Thứ hai, trong số hàng trăm nhà sản xuất đó, tôi chỉ biết không quá 5 - 7 mẫu thực sự trông hợp thời trang. Những mẫu còn lại chỉ là đồng phục.

Và thứ ba, trong số 5 - 7 mẫu này, chỉ có một mẫu được làm từ cotton tự nhiên. Hiếm và sang trọng.

Áo phông xám quân đội Áo chính hãng, cỡ 3. Được sản xuất bởi FECSA với chất liệu vải cotton 100% chất lượng cao giúp cơ thể cảm thấy thoải mái trong mọi điều kiện thời tiết. Có hai màu có thể có: màu ô liu quân đội tiêu chuẩn và màu xám quý phái độc đáo với một chút xanh lục. Tôi chưa từng thấy màu đặc biệt này ở bất kỳ loại trang phục nào khác. Ngoài ra, kiểu dáng cũng hiếm và khác biệt so với các trang phục khác.

Nói một cách ngắn gọn, có lẽ đây là chiếc áo phông đẹp nhất thế giới, ít nhất là đối với tôi ...

Hãy theo dõi hành trình của Petr qua:
👉 Vị trí trực tiếp trên Google Map: https://maps.app.goo.gl/Z4uZJa5pghpPQU5M7
👉 Telegram: t.me/walk_for_vietnam
👉 Facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=61565957656691

—————
REDUCE & REUSE

If you look at some photos of me during the march, you may notice that I appear with the same look. That's because I have one jacket, one pair of trousers, and… one T-shirt?

But those of you who are more observant may have noticed from my inventory list that I actually have two T-shirts. And they are identical.

I should say a few words about my requirements for T-shirts, which are threefold:

Firstly, it needs to be an original military issue with the highest durability (as with all the other things I possess).

Secondly, it has to be stylish and nice-looking (really, I’m not in the army and don’t want to be uniformed in ugly clothing).

And thirdly, the T-shirts (and shirts and underwear as well) must be made of 100% cotton. Here’s the reason: I have a kind of allergy to synthetic fabrics like polyester. My skin starts sweating, itching, and develops red stains.

So, you may wonder, how many items worldwide meet those three requirements?

First, there are hundreds of producers of military gear—robust and durable.

Second, out of those hundreds, I know of no more than 5–7 models that really look stylish. The rest are just uniforms.

And third, among these 5–7 models, only one is made from natural cotton. Rare and luxurious.

Genuine Austrian army grey T-shirts, Size 3. Made by FECSA with high-quality 100% cotton fabric that makes the body feel comfortable in all weather conditions. There are two possible colors: the standard military olive and a unique, noble grey with a slight greenish touch. I haven’t seen this special color in any other garment. Also, the cut is rare and different from other outfits.

In a word, perhaps, it’s the best T-shirt in the world—at least for me ...

Following Petr in:
👉 Live location Google map: https://maps.app.goo.gl/Z4uZJa5pghpPQU5M7
👉 Telegram: t.me/walk_for_vietnam
👉 Facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=61565957656691

SUMMARY: WEEK 6As long as I keep going, time passes with me... :)Has anything very special happened to me this week? Yes...
11/11/2024

SUMMARY: WEEK 6

As long as I keep going, time passes with me... :)

Has anything very special happened to me this week? Yes, there was a miraculous event, which I described in yesterday’s text. If you haven’t read it yet, please do—it’s solid and fascinating.

One of my observations: Lam D**g is an incredibly beautiful place; I’ve rarely seen anything like it elsewhere (and I’ve been to many mountainous places, trust me!). However, it’s not ideal for marching on foot. If you’re riding a motorcycle, bicycle, or driving a car, it couldn’t be better. But if you want to cross it on foot, those 160 km may be quite difficult to cover—so keep that in mind, unless you’re fully prepared for it physically.

By the way, starting from Nha Trang, individual entrepreneurs have resumed accepting bank transfers, so it seems the reluctance to accept QR-code payments is limited to the area between Hoi An and Nha Trang.

For about the last five days, I’ve had pain on the left side of my back. I’m not sure what’s causing it, but I suppose that after getting drenched while crossing the mountains, the muscle may have tightened up, and this is the result. If I weren’t marching alone, I’d buy “Cao Sao Vang” and ask someone to rub it into my back. :)

With God’s help, next week should be my last on this journey, as far as I can tell from the map. I should also have more time to communicate with you, as it’s currently hard to stay connected for too long.

Stay with me next week, friends!

Address

Hanoi

Website

https://vtv.vn/doi-song/lan-toa-tinh-yeu-moi-truong-qua-hanh-trinh-xuyen-viet-cua-chang-tr

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Walk for Vietnam - Bước chân đất Việt posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

  • Want your business to be the top-listed Event/venue?

Share