21/03/2026
PAST LIVES
(Decoding Everything - David Chen)
David Chen: Chúng ta bắt đầu với lý do vì sao cô làm bộ phim này nhé. Tại sao lại là phim này? Và tại thời điểm này?
Celine Song: Tôi thấy bản thân đang ngồi trong một quán bar ở East Village, giữa người yêu thời thơ ấu của tôi từ Hàn Quốc, người chỉ nói tiếng Hàn, và ông chồng của tôi, một người Mỹ da trắng chỉ nói tiếng Anh. Họ muốn biết thêm về nhau, nên tôi đã phải phiên dịch qua lại giữa hai thứ tiếng mà tôi nói được, cũng như hai nền văn hoá mà tôi am hiểu. Và rồi bằng một lý do nào đó, tôi cảm thấy thật tuyệt vời khi được ngồi đây và làm điều này. Tôi nghĩ chính khoảnh khắc đó và cảm xúc tôi có khi ở trong quán bar đó, thực sự là động lực ban đầu để tôi làm bộ phim này.
Là một ESL (người học tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai), hoặc là người nói được hai ngôn ngữ, bạn sẽ cảm thấy hơi tự ti về việc song ngữ mà tiếng mẹ đẻ không phải là tiếng Anh. Và suốt cuộc đời mình, tôi cảm thấy rằng đó là dấu hiệu của sự yếu đuối chứ không phải là dấu hiệu của sức mạnh. Điều tôi nhận ra là, thực ra đó là một sức mạnh đáng kinh ngạc, và tôi cảm thấy rất mạnh mẽ khi làm điều đó. Bởi vì không chỉ hai người này, hai người không có lý do gì để quen biết nhau, nói chi là biết nhau rõ hơn, mà là vì sự kết nối của họ với tôi, và vì tình yêu của họ dành cho tôi - cả hai loại tình cảm rất khác nhau, nhưng vẫn là tình yêu dành cho tôi - họ đã rất nỗ lực để làm điều này, và tôi lại được ngồi ở giữa. Và tôi chỉ cần là chính bản thân tôi thôi. Điều đó cũng đã đủ để một sự việc phi thường xảy ra.
Tôi nhìn quanh quán bar, và tôi thấy những người khách khác, cũng như những người phục vụ nhìn chúng tôi như kiểu, “Những người này là ai vậy?”, vẻ mặt của họ đã nói với nhau như vậy. Vì chúng tôi quả là một bộ ba kỳ lạ. Và trong chính khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy rằng, “Chà, điều này thật sự không hề đơn giản, nhưng nếu tôi dành thời gian để kể cho bạn rằng chúng tôi là gì với nhau thì sao?”. Nên với tôi, điều đó giống như, nếu tôi có thể kể cho bạn cảm giác là tôi thì sẽ như thế nào? Tôi nghĩ đó là động lực ban đầu cho ý tưởng này. Đương nhiên, chính bộ phim không phải là một câu chuyện trực tiếp… Nó là gì nhỉ?
DC: Nó hoàn toàn không mang tính tự truyện.
CS: Không phải vậy.
DC: Vì cô sử dụng tên khác cho các nhân vật.
CS: Phải. Và tôi cũng đang cố kể câu chuyện hay nhất có thể. Và tôi cũng đang tìm các nhân vật như họ vốn có với các diễn viên, những người rất tuyệt vời trong công việc của họ.Vì vậy, chúng tôi cố không sao chép hoàn toàn từ cuộc sống thực của mình. Mà nó giống hơn với việc tôi muốn lột tả sự thật về cuộc sống của một người như Nora, một nhân vật trong phim.
DC: Đúng vậy. Tuy nhiên, tôi có tìm hiểu một chút về background của cô, và dường như có rất nhiều sự tương đồng giữa Nora và bản thân cô. Vì vậy, nó được lấy cảm hứng rất nhiều từ cuộc sống của bạn, nhưng -
CS: Lấy cảm hứng từ hoặc chuyển thể từ, hoặc đại loại như vậy.
DC: Mm-hmm. Tôi muốn hỏi cô về các sự lựa chọn khi làm bộ phim này. Cô nói rằng cô quay bằng phim nhựa, nên tôi tò mò rằng liệu có lý do nào đằng sau quyết định quay bằng phim 35mm không?
CS: Ý tôi là, tôi thường nói đùa rằng tôi có hai “diva” trên phim trường. Một là thành phố New York, và thứ hai là camera quay phim 35mm của tôi. Bởi vì việc quay phim nhựa tốn rất nhiều công sức, thời gian, và các nguồn lực khác. Vì vậy đó không phải là một quyết định dễ dàng, mà là một cuộc trò chuyện khá sâu sắc mà tôi đã có. Nó thực sự bắt đầu từ cuộc trò chuyện của tôi với Shabier Kirchner (đạo diễn hình ảnh), về việc anh ấy yêu thích làm việc với phim nhựa, và anh ấy nghĩ rằng có lẽ đó là một quá trình phù hợp cho bộ phim này.
Điều gây ấn tượng mạnh mẽ với tôi là việc làm phim, hoặc bản thân phim ảnh như một chất liệu, thực sự gắn liền với hệ tư tưởng hoặc triết lý của bộ phim, điều mà tôi cho là quan trọng nhất. Tôi không nghĩ rằng điều này đúng với mọi dự án, nhưng riêng với dự án này, bởi lẽ nó nói về thời gian, về tính hữu hình và vô hình của thời gian, về sự tồn tại vĩnh cửu và phù du của sự vật. Chính đó là điều đã khiến tôi tin rằng bộ phim nên được quay bằng phim nhựa. Nó nó mối liên hệ mật thiết về mặt tư tưởng và triết học với bộ phim.