07/03/2026
1. Về tới nhà là 1 giờ sáng. nhà đã tắt đèn hết trơn.
Mình mở đèn mờ, còn chưa kịp cởi giày thì mẹ đi từ cầu thang xuống, nhìn mình rồi nói liền:
— Lại tăng ca nữa hả?
Mình ậm ừ:
— Dạ… chương trình kéo dài xíu.
“Một xíu” ở đây là từ sáng tới khuya 😒
Sáng nay đi làm, 5 giờ rưỡi đã phải dậy.
Dậy trong trạng thái não chưa mở máy, tay với đại cái áo đen công ty cho dễ lăn xả.
Vừa tới địa điểm, chưa kịp uống ngụm nước thì anh kỹ thuật gọi:
— Ê, ổ điện chỗ này yếu quá.
Mình hỏi:
— Yếu là yếu sao anh?
Anh nói rất thật:
— Cắm vô là nó buồn buồn.
Trời ơi, cái định nghĩa gì nghe mà muốn khóc 💥
2. 7 giờ, khách nhắn tin:
“Em ơi, chị đổi lại timeline xíu nha.”
“Xíu” là đổi:
- giờ lên sân khấu
- thứ tự phát biểu
- và cả người phát biểu luôn
Mình đọc xong tin nhắn mà phải hít một hơi thật sâu mới dám trả lời.
Khoảng 9 giờ, MC chạy lại hỏi:
— Em ơi, đoạn này chị nói nghiêm hay nói vui?
Mình nói:
— Dạ… nói sao cho vừa vui mà vẫn trang trọng chị nha.
Nói xong tự thấy mình nói một câu rất vô trách nhiệm 🙂
3. Trước giờ G 15 phút, mình chạy khắp nơi như con quay, còn chưa kịp ăn gì ngoài ổ bánh mì từ sáng, 1 bạn báo mk cái micro dự phòng tự nhiên mất tích.
Không ai nhận cầm.
Không ai thấy.
Nhưng ai cũng chắc chắn là hồi nãy còn đây.
Cả team nhìn nhau. Mình bắt đầu gọi mọi người nhanh chóng đi tìm đồ.
Không ai nói.
Mỗi người tự động đi kiếm như đi tìm… niềm tin 😮💨
4. Giờ G tới.
Đèn sáng.
Nhạc lên.
MC bước ra.
Mình đứng dưới sân khấu,
tay cầm bộ đàm, chân tê, bụng đói,
trong đầu chỉ có hai suy nghĩ duy nhất:
👉 Xin đừng có gì nữa, xin đừng có gì nữa…
👉 Đói quá, đói quá, mệt quá, mún kiếm j đó ăn, đóiiii,...
5. Chương trình kết thúc.
Khách bắt tay, nói cười.
Một anh bên đối tác nói với sếp mình
— Bên em làm việc nhẹ nhàng ha. Sự kiện thành công đấy!
— Đương nhiên rồi, bên em làm anh cứ yên tâm. Lần sau lại hợp tác vui vẻ nhé!
Mình cười.
Cười kiểu không biết giải thích sao cho ảnh hiểu.
— Sau đó thì sếp cho mọi người tan làm gần hết, còn sếp, mình với ban tổ chức ở lại dọn dẹp đồ cho xong, sếp dắt đi ăn rồi mới về.
6. Về nhà, mẹ mình nhìn mình từ đầu tới chân:
— Ủa sao áo con dính băng keo vậy?
Mình nhìn xuống mới thấy.
Chắc dán backdrop lúc nào không hay.
Mẹ lắc đầu:
— Nghề gì mà đi làm về người không còn nguyên vẹn vậy?
Mình trả lời rất thiệt:
— Dạ… nghề bình thường thôi mẹ.
Làm ở AZ Media riết rồi mới thấy,
cái mệt nhất không phải là chạy chương trình.
Mà là tối về phải kể lại sao cho người nhà hiểu
là mình vẫn còn sống… và mai vẫn phải đi làm tiếp.
Thôi, ngủ.
Mai lại “bình thường” nữa 🙂