Lễ Tri ân và Trưởng thành K39: Neo ánh sao trời

Lễ Tri ân và Trưởng thành K39: Neo ánh sao trời Lễ Tri ân và Trưởng thành Khoá 39, niên khoá 2022 - 2025, trường THPT chuyên Lê Quý Đôn Đà Nẵng

[RECAP] ĐÊM TRI ÂN CUỐI - NƠI VÒM TRỜI XANH NGÂN MÃI KHÚC CHIA XA Đêm Tri ân và Trưởng thành của khóa 39 trường THPT chu...
02/06/2025

[RECAP] ĐÊM TRI ÂN CUỐI - NƠI VÒM TRỜI XANH NGÂN MÃI KHÚC CHIA XA

Đêm Tri ân và Trưởng thành của khóa 39 trường THPT chuyên Lê Quý Đôn kết thúc, nhưng dư âm còn ở lại hệt những vì sao, lấp lánh mãi trong miền ký ức. Giữa muôn vàn cảm xúc dâng trào, phông xanh ấy là cả một vòm trời ấp ủ bao kỷ niệm, nơi những khoảnh khắc thanh xuân đẹp nhất đã được neo lại, mãi mãi.

Dưới ngàn sao lấp lánh, những ánh mắt tự hào của cha, vòng tay ấm áp của mẹ, nụ cười nghẹn ngào tiễn con vào ngưỡng cửa mới – tất cả được khung trời kỷ niệm ôm trọn, cất giữ bao lời dạy bảo, gửi gắm dịu dàng mà vững chãi. Cũng chính bầu trời sao đêm ấy đã chứng kiến bao tâm huyết thầy cô, ánh nhìn trìu mến và niềm tin trao gửi, hóa thành những vì tinh tú dẫn lối, soi rọi hành trình phía trước. Và rồi, những cái ôm siết vội của bè bạn, tiếng cười giòn tan lẫn giọt nước mắt chia ly trong veo, đã được vòm trời thanh xuân ấy gìn giữ như những vì sao sáng nhất, lung linh và thuần khiết.

Sợi dây diều hữu hình của tháng năm áo xanh có thể đã buông, nhưng sợi tơ neo lại đã được những vì sao hôm ấy dịu dàng khâu dệt, níu giữ mãi. Mang theo vầng sáng của những vì sao yêu thương, những "cánh diều" Khoá 39 sẽ kiêu hãnh vút bay, chạm tới những ước mơ rực rỡ.

Để rồi, mỗi khi ngước nhìn, vòm trời thanh xuân ấy vẫn lấp lánh diệu kỳ, nơi diều và sao của khóa 39 mãi mãi neo đậu những mảnh tình thơ đẹp nhất, như một lời chào tạm biệt ngọt ngào và một lời hứa hẹn.

Tạm biệt nhé, một ngày nào đó, chúng ta, nhất định sẽ gặp lại!
___________________
THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email: [email protected]

[RECAP] ĐÊM TRI ÂN CUỐI - GIỮ CHO NHAU VÙNG KÝ ỨC THƯƠNGCó những ngày ta chẳng ngờ là ngày cuối cùng.Có những khoảnh khắ...
30/05/2025

[RECAP] ĐÊM TRI ÂN CUỐI - GIỮ CHO NHAU VÙNG KÝ ỨC THƯƠNG

Có những ngày ta chẳng ngờ là ngày cuối cùng.
Có những khoảnh khắc vừa diễn ra đã chóng hoá thành kỷ niệm.
Và có những con người, đi cùng nhau suốt một đoạn đường dài, đến phút cuối lại chẳng biết nói lời tạm biệt sao cho đủ đầy.

Nếu có điều gì khiến thời gian ngừng trôi, thì có lẽ là đêm ấy, đêm mà chúng mình thôi không giấu đi ánh mắt buồn, thôi không cố che đi những cái siết tay vội vã. Vì tất cả đều biết, sau hôm nay, chúng mình sẽ có những sự thay đổi - nhẹ thôi, nhưng dường như là vĩnh viễn.

Chúng mình gọi đó là “đêm tri ân cuối”, nhưng thật ra là đêm đầu tiên… của một nỗi nhớ chưa kịp hình thành. Đêm cuối cùng còn được ngồi cạnh nhau mà không cần xin phép, cũng chẳng cần lí do để gần. Đêm cuối cùng mà "có nhau" không cần điều kiện.

Ở thời khắc mong manh giữa mất đi và còn lại, mọi ánh nhìn đều trở nên chậm rãi hơn. Và chúng mình, xin giữ giùm nhau một điều gì đó chưa kịp gọi thành tên.
Một cái nắm tay cuối, một đôi mắt ngấn nước, hay một khoảng im lặng dài đến lạ....

Khoảnh khắc cuối cùng ấy – không thể ôm trọn hết ngàn ngày màu xanh đã qua,
không thể nói hết những điều từng giấu,
không thể gom đủ những lần giận hờn, thương nhớ,
nhưng có thể gói ghém mọi xúc cảm lặng lẽ trong tim những đứa trẻ chưa muốn lớn ấy.

Chúng mình đã từng cười vang cả lớp học, đã từng ngồi cạnh nhau trong những chiều không muốn về, đã từng nghĩ thời gian còn dài lắm… Rồi đến hôm nay, chỉ còn biết vịn nhau thật chặt, để níu giữ lại một điều gì đó đang rời đi rất khẽ.

Đêm tri ân cuối.
Là khoé mắt đỏ hoe khi cả lớp cùng khóc.
Là cái ôm siết chặt như muốn giữ lại những ngày vô lo.
Là sự im lặng, không hẳn là buồn, cũng chẳng vui, mà sâu đến mức không ai dám phá vỡ.
Là dáng hình cha mẹ ngồi ở dãy ghế sau, lặng lẽ lau nước mắt trong bóng tối.
Là lời thầy cô không cần dạy thêm nữa, chỉ khẽ vỗ về ta đừng khóc, và dịu dàng đeo cho ta chiếc băng xanh trưởng thành.

Nếu một ngày, tất cả chỉ còn lại trong ảnh,
xin hãy giữ cho nhau ánh nhìn ngày hôm đó, nơi những đứa trẻ 17 tuổi chưa kịp lớn đã phải rời xa.

Chúng mình của hôm nay, đã khác với chúng mình hôm qua. Không phải vì chia tay làm thay đổi, mà vì chính giây phút cuối cùng được bên nhau, đã đủ để khiến chúng mình chín chắn thêm một chút, dịu dàng thêm một chút, và biết yêu hơn từng kỷ niệm vụn vỡ.

Một ngàn ngày xanh ấy, chúng mình đã đủ đầy.
Và chúng mình, là một phần không thể thay thế trong thanh xuân của nhau.

Nếu sau này, giữa cuộc sống hối hả, ta tình cờ bắt gặp một bản nhạc cũ, một chiếc bàn gỗ mục, hay một chiếc áo dài xanh bay giữa chiều gió… hãy cho phép trái tim mình quay về.
Về lại đêm ấy, về lại ánh đèn ấy,
Về lại những cái ôm sau cuối của chúng mình, những đứa trẻ chưa từng muốn rời xa.
_____________________
THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email: [email protected]

[NEO DIỀU] DẶM CUỐI: DIỀU SÁNG TRÊN CAOMãi mãi…Lần cuối ấy, những cánh diều khóa 39 đã lần nữa thắp sáng trời xanh, chún...
26/05/2025

[NEO DIỀU] DẶM CUỐI: DIỀU SÁNG TRÊN CAO

Mãi mãi…

Lần cuối ấy, những cánh diều khóa 39 đã lần nữa thắp sáng trời xanh, chúng lấp lánh, chúng rạng rỡ và muôn màu muôn vẻ. Hơn ai hết, chúng luôn tự hào vì đã là một phần của vòm trời bao la, vì đã cùng nhau tạo nên một mảng ký ức Thiên Thanh rực rỡ.

Diều bây giờ có còn đang sáng không, sau vỏn vẹn ba ngày phút chia ly luyến tiếc, sau 1000 ngày xanh tưởng dài đằng đẳng nhưng lại ngắn không thôi?

“Sáng chứ, mãi mãi như thế chứ!” bởi khóa 39 đã neo đậu ở đây.

Lần cuối ấy, chúng mình đã thực sự là những cánh diều bay cao bay xa, chúng mình đã thực sự cháy bỏng cho mảnh kỷ niệm cuối cùng khép lại 3 mùa xanh đẹp nhất. Và vòm trời xanh đã thật sự ôm lũ trẻ này vào lòng - những cánh diều mộng mơ đầy hoài bão. Lê đã giữ chúng mình thật lâu, và thật trọn vẹn, giữ chặt cả những tháng ngày rong ruổi, những giấc mộng buổi ban trưa, những lần chơi vơi chẳng ngày về và cả ngày khôn lớn chẳng nỡ chia xa.

Đêm hai ba tháng năm, hai lăm, chúng mình đã thật sự phải rời xa Lê…
_____________________
THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email: [email protected]

[ĐẾM NGƯỢC] D-01: NGẬP NGỪNG TỈNH MỘNG Đêm nay, chắc mười hai khó lòng chợp mắt được…Có lẽ, vì sợ khi giật mình tỉnh giấ...
22/05/2025

[ĐẾM NGƯỢC] D-01: NGẬP NGỪNG TỈNH MỘNG

Đêm nay, chắc mười hai khó lòng chợp mắt được…
Có lẽ, vì sợ khi giật mình tỉnh giấc, mọi thứ đã là ngày mai.
Chúng ta vẫn luôn nghĩ mình còn rất nhiều thời gian bởi chẳng ai nói cho ta biết rằng, lần cuối cùng sẽ đến một cách thật lặng lẽ.

Lê Quý Đôn là nhà, là thanh xuân.
Là những buổi sáng ngập nắng, ánh dương nhẹ nhàng dịu xoa mái đầu.
Là nơi những tháng năm êm đềm trôi qua, mà khi ngoảnh lại, lòng sẽ chợt se thắt vì một niềm thương nhớ vô hạn.
Là những ước mơ đầu đời, vụng dại và ngây ngô, nhưng được nâng niu bằng tất cả những gì chân thành nhất.
Và nơi ấy, năm xưa, có những đứa trẻ dám mơ mộng và dũng cảm theo đuổi một vì sao đẹp đẽ.

Chúng đã trao trọn trái tim mình cho những ngày tháng thanh xuân nhiệt thành, dù ngắn ngủi nhưng chưa bao giờ là dang dở.
Giờ đây, khi cánh cửa cuối cùng của thời học trò sắp khép lại, ta bỗng thấy lòng trĩu nặng một niềm nuối tiếc khôn nguôi. Không hẳn vì chưa kịp làm gì, mà chỉ vì… nó sắp hoá thành một miền kí ức, lặng lẽ nằm gọn trong quá khứ.

Lần cuối rồi, lần cuối được khoác lên mình màu trời của Lê, được mang trên ngực trái chiếc bảng tên mà ta vẫn luôn tự hào. Ngày mai, khi tấm bảng tên không còn nằm trên ngực áo, khi chiếc bàn cuối lớp có người khác ngồi, khi tiếng trống trường vang lên mà chẳng còn gọi tên ta, liệu ta có còn nhớ mình đã từng sống, và từng yêu khoảng trời ấy biết nhường nào.

Có thể chúng ta sẽ ôm nhau mà khóc.
Có thể sẽ bật cười vì chiếc áo kin kín chữ ký bạn bè.
Có thể ta sẽ nói lời cảm ơn, hoặc đơn giản chỉ là nhìn nhau và mỉm cười nhẹ nhàng.
Bằng cách này hay cách khác, ta vẫn sẽ chia tay.
Bởi mai rồi, ai cũng sẽ phải lớn.

Và sẽ thật khó, thật rất khó để tìm lại được những điều ta từng có, những điều tưởng như sẽ mãi ở đó, hóa ra chỉ thuộc về một thời. Nhưng có lẽ, đôi lúc, phải chịu đau đớn của sự vỡ tan để những điều đẹp đẽ được ở lại một cách nguyên vẹn nhất. Và dẫu có ra sao, chúng mình, đều sẽ ổn cả thôi mà, phải không?

Đêm nay… hãy cho mình quyền được chậm lại.
Hãy viết nốt lá thư còn dang dở, gửi một lời chúc nhỏ, giữ lại một cái tên trong tim, cho trọn vẹn những ngày tháng đã cũ.
Chỉ mong lặng yên để thấy rõ hơn trong tim mình đang có gì.. và sắp mất đi điều gì.

Bởi chỉ còn một đêm thôi.
Một đêm cuối cùng để còn là đứa trẻ nhỏ dại được Lê dịu dàng ôm ấp.
Một đêm cuối cùng để yêu thương trọn vẹn, để cảm nhận con tim này còn được ấm nóng, và để nhớ một thời chúng ta đã từng cùng nhau rực rỡ đến thế.

Sen trắng nở rồi, dịu dàng một lời từ giã
Ôm Lê lần cuối, cho trọn những ngày chưa kịp nói lời yêu
Ngủ ngon một giấc thật trong, chúng ta, khoá 39
Thương nhớ mười hai.
_____________________
THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email: [email protected]

[ĐẾM NGƯỢC] D-02: HÀNH LANG ĐIỀU ƯỚCThời gian chẳng bao giờ báo trước, chỉ âm thầm đếm ngược. Và dường như đếm ngược mãi...
21/05/2025

[ĐẾM NGƯỢC] D-02: HÀNH LANG ĐIỀU ƯỚC

Thời gian chẳng bao giờ báo trước, chỉ âm thầm đếm ngược.

Và dường như đếm ngược mãi rồi cũng sẽ đến hồi kết nhỉ? Chỉ còn vỏn vẹn 2 ngày nữa thôi, hành trình thiên thanh của khoá 39 sẽ chính thức khép lại.

Hồi bé xíu, ai cũng nghĩ ba năm là dài, nhưng hóa ra lại ngắn như một cái chớp mắt. Mới ngày nào còn bỡ ngỡ bước qua chiếc cổng thiên thanh, thế mà giờ đây lại sắp nói lời tạm biệt.

1000 ngày xanh – không chỉ đơn giản là con số, mà còn là ký ức tuổi học trò.
Là màu bảng chi chít phấn trắng trong những buổi học trước ngày thi.
Là màu lá ngoài cửa lớp mỗi mùa đổi gió.
Là màu áo dài đồng phục bạc dần theo tháng năm.
Là màu của tụi mình – khóa 39 – khi là một phần của Lê, khi viết tiếp những câu chuyện tự hào lên bảng vinh danh ở sảnh A.

1000 ngày xanh năm ấy - tụi mình đã từng học, từng khóc, từng cười, từng nắm tay nhau bước qua biết bao khoảnh khắc đẹp ở nơi này.

Liệu rằng ta sẽ còn nhớ những buổi trưa nằm ngoài sảnh C để trốn cái nắng tháng Ba? Nhớ những bữa ăn rộn rã tiếng cười ở căn tin cùng bạn bè?Nhớ tiếng trống vào lớp, nhớ hành lang gió thổi, nhớ cả những lần cãi nhau rồi lại làm hòa bằng một ly matcha? Những điều tưởng chừng nhỏ bé, thoáng qua, giờ lại hóa thành những mảnh ký ức không thể thay thế.

Trong những ngày cuối cùng này, các dãy hành lang sảnh A, sảnh B – nơi quen thuộc ta từng vô thức bước qua mỗi ngày – bỗng trở nên thật khác. Đan xen trong màu ánh sáng le lói cuối ngày và tiếng ve râm ran là những tấm thẻ đung đưa trong gió. Mỗi tấm thẻ nhỏ ấy gửi gắm theo mây trời một ước mơ, một lời nhắn, một tâm tư chưa kịp nói thành lời – dành cho bạn bè, thầy cô, và cho chính mình của những ngày sắp lớn. Có điều ước mong đỗ đạt, có lời hứa hẹn gặp lại, cũng có những dòng ngắn gọn thôi: “Gặp được nhau là duyên. May mắn, bình an, thăng tiến”. Những câu chữ giản dị, vô tư lại khiến tim ta thắt lại như một khúc hát chưa kịp ngân dài.

Màu áo thiên thanh sẽ bạc theo thời gian, nhưng cảm xúc tụi mình dành cho Lê, cho ngôi trường có những dãy “hàng lang điều ước” ấy thì chưa bao giờ phai nhạt.
Nếu một ngày nào đó, cuộc sống cuốn tụi mình đi quá xa, khiến ta mệt mỏi và kiệt quệ, xin hãy một lần tìm về miền ký ức để nhớ rằng, đã có một thời – tụi mình rực rỡ, vô tư, và hạnh phúc đến thế.
_____________________
THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email: [email protected]

[ĐẾM NGƯỢC] D-04: BUỔI CHÀO CỜ CUỐI CÙNG Khóa 39 chúng mình đã có lần đầu chạm ngõ vòm trời xanh tại hội trường này, và ...
19/05/2025

[ĐẾM NGƯỢC] D-04: BUỔI CHÀO CỜ CUỐI CÙNG

Khóa 39 chúng mình đã có lần đầu chạm ngõ vòm trời xanh tại hội trường này, và lời tạm biệt sau cuối vẫn sẽ ở nơi đây.

Ngày đầu và ngày cuối, cảm xúc chúng mình vẫn vẹn nguyên đến lạ. Dường như dù ít hay nhiều, mỗi đứa trẻ khóa ba chín cũng đã níu cho mình chút kí ức, chút kỷ niệm vun vén từ những buổi chào cờ đầu tiên đến tận bây giờ. Ấy là khi khúc hát quốc ca ngân vang lòng chúng ta lại bồi hồi xao xuyến, là đôi ba lần kiêu hãnh khi được xướng tên vinh danh, là những trang điểm tin nóng hổi mỗi đầu tuần, hay là những lần cùng nhau hát vang những khúc ca tuổi trẻ. Vậy mà lúc này đây, chỉ qua một thoáng chớp mắt, lũ trẻ ngày nào cũng đã đến lúc phải nhận ra: À, hôm nay là thứ hai, hôm nay là ngày đầu tuần, và cũng là buổi chào cờ cuối cùng của thời học sinh chúng mình, khóa 39 ơi!

Nắng hạ tí tách ghé xuống từng bậc thềm, nắng đếm xem mình còn bao nhiêu ngày neo giữ, khi cánh diều đã lặng lẽ giữa trời sao. Mà đếm làm gì khi hôm nay là buổi chào cờ cuối cùng, của thời học sinh, của mười hai ở chuyên Lê.

Lần cuối ngồi ở hội trường dự chào cờ, mỗi mười hai cũng lắng nghe đấy, cũng hô vang chúc mừng những thành tích đấy, nhưng dường như chăm chú ký áo cho nhau, viết lưu bút kỷ niệm lại chiếm phần nhiều hơn. Khi sáng ấy, chúng mình òa khóc vì những khúc nhạc miên man, vì những ánh flash dường như đã là cuối cùng, vì những mảnh ký ức sau cuối có lẽ chẳng thể bắt gặp ở đâu nữa.

Vì biết đã là lần cuối, hôm nay những đứa trẻ ấy nán lại hội trường thật lâu. Vì biết đó là lần cuối, nắng Lê cũng dịu dàng xoa mái đầu. Và cũng vì là lần cuối rồi, chúng muốn vẹn nguyên như ngày đầu, để tất cả lũ trẻ khóa ba mươi chín đều trọn niềm vui, hay có chăng là làm vơi đi sự chia ly chẳng mong muốn.

“Chẳng phải phép màu…”
_____________________
THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email: [email protected]

[ĐẾM NGƯỢC] D-05: TỐI NAY CHÚNG MÌNH THAY ẢNH PHÔNG TOÀN KHỐIDập dờn bay trong gió, diều mang dáng vẻ thầm lặng ngắm nhì...
18/05/2025

[ĐẾM NGƯỢC] D-05: TỐI NAY CHÚNG MÌNH THAY ẢNH PHÔNG TOÀN KHỐI

Dập dờn bay trong gió, diều mang dáng vẻ thầm lặng ngắm nhìn thời gian trôi vội vã. Và bây giờ đây, thời gian chỉ kịp đếm bằng vài lần chớp mi, hồi kết của lũ trẻ khoá 39 tại Chuyên Lê Quý Đôn đã dần tiến lại gần hơn nữa, chẳng cho chúng bắt kịp mà cảm trọn vẹn lấy những thời khắc cuối cùng. Thế là, trong lòng mỗi đứa nhỏ cứ chộn rộn mãi khoảng trống khó có thể lấp đầy, khiến tất cả đều ra sức kiếm tìm, ra sức tạo nên đôi ba kỉ niệm khó quên cuối cùng. Kể cả những tia nắng giòn tan ôm lấy góc sân đầy cỏ dại hay từng cơn gió nực nồng khẽ lùa qua khe cửa sổ cũng không còn mang lại sự khó chịu thường trực như những mùa hè mọi khi. Thay vào đó, tất cả đều được gom trọn vẹn vào hồi ức thanh thuần về những ngày xanh cuối của lũ trẻ ấy.

Ngàn ngày xanh đã gắn khăng khít thanh xuân của chúng với nhau và với vòm trời xanh như cách sợi dây nối với cánh diều cao vút. Để có thể tự do bay thật xa với gió trời, diều sẽ càng căng mình trên sợi dây nối. Cũng như lũ trẻ, rồi sẽ phải nói lời tạm biệt với chốn thân thuộc để đi tìm lấy những ước vọng mới nhưng không bao giờ quên mang theo cả những kí ức rực rỡ của những ngày xanh.

Hôm nay, vòm trời xanh sẽ lần nữa rạng ngời bởi những cánh diều khóa 39. Hãy cùng đón chờ khoảnh khắc những cánh diều bay cao lần cuối, để lại dấu ấn cho một thời thanh xuân không thể nào quên. Và tối nay, chúng mình sẽ thay ảnh phông toàn khối…
___________________
THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email: [email protected]

[NEO DIỀU] DẶM 4: NEO DIỀU - CHẠM SAOPhải chăng tuổi trẻ là một thoáng ngước nhìn cánh diều căng gió, rồi bất chợt nhận ...
17/05/2025

[NEO DIỀU] DẶM 4: NEO DIỀU - CHẠM SAO

Phải chăng tuổi trẻ là một thoáng ngước nhìn cánh diều căng gió, rồi bất chợt nhận ra sợi dây vô hình sắp tuột khỏi tay giữa muôn vàn ngã rẽ phía trước?

Giây phút huy hoàng chợt tắt, cánh diều ấy như một nốt nhạc cao vút rồi lặng im giữa bản giao hưởng đang còn dang dở. Sợi dây diều buông lơi – để lại trong ta một khoảng lặng hụt hẫng, và nỗi nuối tiếc về một thời no căng gió lộng nay đã xa. Cánh diều ngày ấy, mang theo bao ước vọng rực rỡ, bao kỷ niệm thiết tha - ngỡ như sẽ bay xa, tan vào màn đêm vô tận.

Nhưng…
Diệu kỳ thay, nó không biến mất.

Cánh diều ấy đã neo mình nơi bầu trời sao lấp lánh, cao vun vút. Sao níu diều lại, dịu dàng và vững chãi. Diều nhẹ nhàng ôm lấy ánh sáng của những vì sao ấy - bình yên và rực rỡ. Chẳng phải là hồi kết mà là một khởi đầu cho chặng hành trình mới, chúng đã cùng nhau tỏa sáng, một góc trời riêng, mãi mãi.

Nơi diều và sao gặp gỡ ấy chính là vòm trời thiên thanh – miền không gian miên man của hy vọng, của tuổi trẻ, của những vùng ký ức chẳng thể phai mờ. Nơi ấy còn chứa đựng cả những tháng ngày miệt mài đèn sách, những giọt mồ hôi trên tập vở, sắc màu của chiếc áo mà lũ trẻ ấy thường gọi vui là “long bào”, cả những nụ cười và giọt nước mắt ngày chia xa…

Những ngày này, ta đứng đây, giữa lằn ranh của quá khứ và tương lai. Sợi dây diều hữu hình có thể đã buông, nhưng sợi dây níu giữ Thiên Thanh đã được sao trời gìn giữ. Ta sẽ mang theo ánh sáng của vì sao ấy, sự kiêu hãnh của cánh diều từng tung bay để tiếp tục hành trình của mình, dẫu phía trước là muôn vàn thử thách.

Để rồi mỗi khi ngước nhìn lên bầu trời, lũ trẻ khóa 39 năm ấy lại thấy cánh diều thanh xuân, thấy vì sao vẫn sáng, và mỉm cười với niềm tin không lung lay rằng:

"diều và sao sẽ mãi mãi rạng ngời trên vòm trời xanh ấy, lưu giữ những mảnh tình thơ ngây nhất của một thời thanh xuân tươi đẹp."
___________________
THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email: [email protected]

[DIỀU VƯƠN SAO SÁNG] A5 - K39𝐀𝟓𝐊𝟑𝟗’𝐬 𝐁𝐚𝐬𝐞𝐦𝐞𝐧𝐭 – Nơi những kẻ kỳ lạ tìm thấy nhauNgười ta nói rằng thanh xuân đẹp nhất là...
15/05/2025

[DIỀU VƯƠN SAO SÁNG] A5 - K39

𝐀𝟓𝐊𝟑𝟗’𝐬 𝐁𝐚𝐬𝐞𝐦𝐞𝐧𝐭 – Nơi những kẻ kỳ lạ tìm thấy nhau

Người ta nói rằng thanh xuân đẹp nhất là khi ta có những người bạn thân thiết cùng chia sẻ những nỗi niềm buồn vui trong đời. Nếu có một nơi nào đó mà những con người hướng nội và ngại giao tiếp xã hội có thể tìm thấy nhau và tạo nên một thế giới thật ồn ào, thật riêng biệt thì đó chính là 𝐀𝟓𝐊𝟑𝟗.

Chúng mình - những đứa trẻ của A5 - không phải là học sinh xuất sắc nhất, không phải là lớp tiêu biểu để lên sân khấu nhận cờ thi đua mỗi tháng, nhưng chắc chắn là một tập thể "không giống ai" nhất trong toàn khối. Có lẽ sẽ chẳng thể tìm thấy lớp nào khác có thể “đứng top bét khối” một cách đều đặn như chúng mình. Nhưng nếu nói A5 chẳng có gì đáng tự hào, thì mọi người đang nhầm to. Chúng mình vẫn luôn đã, đang và sẽ cống hiến hết sức mình để đem về những thành tựu cho trường, cho lớp. Ở A5, mỗi cá nhân là một thế mạnh tiềm ẩn, chỉ cần đúng lúc đúng chỗ, họ sẽ bừng sáng và khiến tất cả phải ngỡ ngàng.

Ba năm trôi qua như một cái chớp mắt. Ngày nhập học lớp 10 như còn mới hôm qua, khi mà tụi mình còn lạ lẫm nhìn nhau, còn ngại ngùng chẳng biết phải bắt chuyện thế nào. Rồi dần dần, từng chút, từng chút một, tụi mình đã hiểu và gắn bó với nhau lúc nào không hay. Lớp 11 là những buổi ôn thi cùng nhau, là những đêm lo làm dự án, làm thuyết trình. Lên lớp 12, tụi mình bắt đầu sống chậm lại một chút để trân trọng nhau hơn. Có những lần cả lớp ngồi lại nói chuyện, kể chuyện xưa rồi tự dưng rưng rưng vì sắp đến ngày chia tay.

Khi nhìn lại những năm tháng ấy, điều đọng lại không phải là bảng thành tích hay những giờ kiểm tra căng thẳng. Mà là những tiếng cười rúc rích vì đứa nào đó vừa làm trò ngớ ngẩn. Là ánh nắng xuyên qua ô cửa mỗi buổi sáng, chiếu lên gương mặt ngái ngủ của tụi mình. Là những lần rủ nhau ăn vặt trong lớp, lén chia nhau gói snack nhỏ. Là những lần cả lớp đồng thanh chúc mừng sinh nhật một đứa nào đó.

Dù mai này có đi đâu, làm gì, thì tụi mình vẫn tin rằng: sẽ chẳng có nơi nào có thể thay thế được 𝐀𝟓𝐊𝟑𝟗’𝐬 𝐁𝐚𝐬𝐞𝐦𝐞𝐧𝐭 - nơi những tâm hồn kỳ lạ một cách đồng điệu đã cùng nhau tạo nên thanh xuân rực rỡ nhất. Mỗi người chúng mình sẽ rẽ sang những con đường riêng, sống những cuộc đời riêng, nhưng ký ức về A5 sẽ luôn là một mảnh ghép không thể mất đi. A5 không hoàn hảo, không hào nhoáng, nhưng là một phần không thể thay thế trong thanh xuân của tất cả chúng mình.
_____________________
THÔNG TIN LIÊN HỆ:
Email: [email protected]

Address

Da Nang

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Lễ Tri ân và Trưởng thành K39: Neo ánh sao trời posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category